Sống chậm lại, nghĩ khác đi và yêu thương nhiều hơn


Người ta vẫn thường nói ” Thời gian quý hơn vàng” hay ” Đời người chỉ một gang tay, ai hay ngủ ngày chỉ còn nửa gang” ý nói tới giá trị thời gian trong cuộc sống của mỗi con người, phải biết quý trọng từng phút giây tận dụng từng phút giây ta có được. Trong xã hội người ta luôn phải gồng mình chạy đua với thời gian mà không nghĩ tới việc làm chủ thời gian mà có mấy ai làm được việc đó.

“Sống chậm” không phải là lãng phí thời gian mà là sống một cách kỹ lưỡng để cảm nhận về mỗi phút ta đang sống như thế nào. Sống chậm lại để cảm nhận những điều tốt đẹp trong cuộc sống đôi khi ta chỉ cần ngồi lặng yên nhìn dòng người đi lại trên phố, hay lắng nghe tiếng chim hót buổi sáng sớm để biết rằng cuộc sống này còn bao điều tốt đẹp đang chờ đợi ta.

Đơn giản và bình dị như thế thôi, cho  mình thời gian để suy ngẫm nhìn cuộc sống từ nhiều góc cạnh khác nhau, nó quen thuộc mà ngày ngày ta vì một lí do nào đó mà vội vàng bước nhanh qua mà không nhìn thấy.  Sống chậm để ta nhận ra mình đã bỏ lỡ nhiều thứ trên con đường mình đã đi qua để thấy xót xa tiếc nuối cho những điều đẹp đẽ đã không được ta tìm thấy.

Hơn thế nữa. ” Sống chậm” còn giúp ta cảm nghiệm về cuộc sống và những người xung quanh ta. Cuộc sống vội vã, chạy theo nên kinh tế thị trường đã làm người ta mất đi nhiều giá trị thiêng liêng của gia đình, của xã hội và các mối quan  hệ xung quanh ta và thậm chí còn đánh mất chính bản thân mình nữa.

Một sáng mai khi thức dậy, người cha vội vàng mặc quần áo rồi cắp cặp đi luôn, người mẹ cũng vội vàng dúi vào tay đứa con một đồng tiền rồi cũng vội vàng đi làm luôn, đứa nhỏ cũng vội vàng mua cái bánh mì ăn chân không ngừng vội đi tới trường. Cuộc sống hối hả tấp nập một gia đình không có thời gian ngồi ăn bữa sáng với nhau chia sẻ về giấc ngủ qua một đêm thế nào. Tối về người con cắm đầu ngồi học người mẹ thì mải mê dọn dẹp nhà cửa rồi không có thời gian dành cho đứa con, hỏi nó xem một ngày ở trường của nó ra sao, đến ông bố thì chỉ biết đên công việc về nhà cũng vẫn còn công nhiều phải làm cho xong. Ngày này qua ngày khác những thành viên trong gia đình mải mê với công việc của mình mà không hề nhận ra người kia cần sự quan tâm từ họ, một đứa trẻ cần sự quan tâm cả về thể chất lẫn tinh thần từ bố mẹ, một người vợ cần sự quan tâm chăm sóc từ người chồng và ngược lại. Nếu họ không sống chậm lại để kịp thời nhận ra gánh nặng cơm áo gạo tiền, cuốn vào công việc riêng của mỗi người thì đứa trẻ kia không thể có tuổi thơ trong sáng như những bạn cùng trang lứa, người chỗng mãi mãi không thể biết sự vất vả của người vợ và tình cảm gia đình trở nên khô khan căn nhà như một nhà trọ không có hơi ấm của tình yêu trong ấy nữa. Đứa trẻ lớn lên sẽ không thể hiểu được thân là gì, sẽ càng không thể có được một mái ấm gia đình thực sự.

Bởi vậy, người ta cần phải “sống chậm” lại để có những khoảng lặng mà rút kinh nghiệm, rút ra những bài học từ những thất bại đã qua và tìm cho tương lai niềm hy vọng mới. ” Sống chậm” để lấy lại sự cân bằng trong cuộc sống, đặc biệt hơn ” sống chậm” giúp cho tâm hồn trở nên thâm trầm, sâu sắc, chín chắn và trưởng thành hơn.

“Sống chậm” để nhận ra ta đã được gì và mất gì trên con đường ta đã đi qua./…

Hoài Thu

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.