Đàn bà khôn phải biết chọn ra đi đúng lúc!!


Ngày lấy chồng mẹ dặn chị nhiều lắm nào là lễ nghĩa, phép tắc bên nhà chồng nào là cách nấu nướng đủ dinh dưỡng và…. còn nhiều thứ mẹ dặn chị trước ngày trọng đại trong cuộc đời chị. Còn chị ngang bướng mà quên đi những lời mẹ dặn ấy, nhưng có một câu chị lại không hề quên, mẹ chị dặn rằng :” Đừng đặt quá nhiều hy vọng vào đàn ông vì hy vọng càng nhiều thì thất vọng càng lớn “. Chị vẫn luôn nhớ câu nói ấy để bản thân không bị tổn thương quá nặng khi chồng chị phản bội và chị đã làm được điều ấy, chị đã tự giải thoát cho bản thân mình, cho mình một lối thoát riêng.

Đã là đàn bà thì trước khi lấy chồng ai cũng mong mình có một gia đình hạnh phúc, viên mãn. Nhưng bởi vì đời không như mơ. Nó không phải giấc mơ mà người mơ muốn dệt thế nào cũng được, cho nên khi đã trở thành người đàn bà có gia đình rồi, từng trải cuộc sống, nêm cho tâm hồn đủ loại gia vị đắng, cay, ngọt, mặn… thì hầu như ai cũng đều cười bản thân trước kia quá ngây thơ và ngu ngốc.

Thời gian và sự từng trải đã làm cho người đàn bà trở nên dè trừng, đa nghi nhưng cũng khiến họ ngộ ra tình yêu và hôn nhân là hai bài toán có kết quả hoàn toàn khác nhau. Có hôn nhân là kết quả của một tình yêu thăng hoa nhưng ít có ngược lại.

Chị tôi đã phải trả giá khi coi hôn nhân là bến đỗ cuối cùng của một người phụ nữ. Khi chị về nhà chồng, chị tỏ ra là một người con dâu hiếu thảo, một người vợ đảm đang nhưng tạo hóa trêu ngươi con người chị có cố gắng thế nào thì mẹ chồng cũng nhìn như cái gai trong mắt. Mọi thứ đều nhen nhóm từ khi chị mang thai do quá ốm nghén chị đã xin nghỉ để ở nhà dưỡng thai mọi gánh nặng về tài chính đều đè lên vai chồng chị và mẹ chồng. Chị mang thai không thể làm được nhiều việc đã đành lại thêm một cô em chồng chịu chơi, chỉ thích chơi không thích làm. Lúc đầu còn đi làm tình thần vui vẻ nên về nhà chị luôn chăm chỉ, nhưng đến khi ở nhà thì bụng đã lớn lại hay ngén tính tình chị không còn vui vẻ, hoạt bát được như trước nữa lại càng khiến cho mẹ chồng chị thêm khó chịu với chị. Vào một buổi tối chị im lặng đứng ở lan can tầng 2 khóc, chị nghĩ cuộc đời chị sao khổ như vậy mẹ chồng chị đã không thương chị thì thui giờ chồng chị cũng vào hùa mắng chị, ngày trước hai người rất hạnh phúc chị muốn ăn món gì anh liền chạy đi mua hay chị còn xúc cho anh ăn rất vui vẻ, vậy mà giờ đây khi vừa tới nhà anh đã mắng chị không cho chị được giải thích. Chị cứ thế im lặng sống vì đứa con trong bụng, chị nghĩ chỉ cần chị có đứa con này chị vẫn có thể sống tiếp được chị không quan tâm gì tới người đàn ông ấy nữa. Trải qua 9 tháng 10 ngày mang thai thì cũng đến ngày chị sinh, ngày chị sinh nắng to lắm, chị đã chuẩn bị hết mọi thứ trong một cái làn  và một cái túi du lịch nhỏ, anh và mẹ chồng đưa chị lên viện để sinh vì chị có kế hoạch sinh mổ nên tối hôm trước bố chồng chị đã luộc mấy quả trứng cho chị ăn nói ngày mai phải nhịn nên hôm nay con giáng ăn hết đi kẻo con mệt đứa trẻ lại đói. Chị đã rất cảm động trước hành động của bố chồng vì trong nhà chồng chỉ có bố chồng chị là người thương chị nhất nhưng lại không thể làm được gì. Lúc chị trong phòng mổ trên khuôn mặt hiện rõ nỗi sợ hãi, chị sợ nhất là bệnh viện sợ nhất là mùi thuốc khử trùng nhưng không có ai an ủi chị, chồng chị thì chỉ biết im lặng chờ đứa con được đưa ra. Ngày chị mang thai được 26 tuần thì bác sĩ nói với chị là thai dị tật nên bỏ, chị về nói với anh và anh không tin đã đưa chị đi khám khắp nơi, nơi nào cũng nói không sao duy chỉ có một nơi bảo có vấn đề, anh không tin đã quyết định giữ lại và mong có một phép màu xảy ra. Lúc bác sĩ mổ bắt thai ra chị im lặng nín thở nghe từng lời bác sĩ nói về đứa trẻ, trái tim chị đau chị thương đứa con kém may mắn của mình. Mẹ chồng chị vì nghe những lời người xung quanh nói ra nói vào đã không thèm chăm sóc chị, mặc kệ chị nằm trên giường chịu đau đớn về thể xác và cả đau đớn về tinh thần. Người ta vẫn nói: ” Cháu bà nội tội bà ngoại” khi chị nằm viện  mười lăm ngày là cả mười lăm ngày mẹ đẻ chị ở bên cạnh bố chị thì sáng sớm dậy nấu cơm đem cơm lên cho chị ăn mà chị vừa ăn vừa uất nghẹn trong cổ họng nhưng thương bố chị cố gắng vui vẻ ăn hết. Bạn ngày một mình chị trên viện tự chăm con tự làm mọi việc buổi trưa và tối bố chồng mang cơm cho chị, chị nghĩ giờ phải khỏe mạnh phải mạnh mẽ như vậy chị mới chăm sóc được con chị. Chị nhẫn nhịn chịu đựng tất cả chỉ vì đứa con đáng thương, ngày về nhà chị ngày đêm chăm con vừa đau vừa mệt không một ai giúp chị buồn nhiều lắm nhưng đây có lẽ chưa phải là nỗi đau tột cùng chị phải qua. Cho tới một ngày chị phát hiện những dòng tin nhắn của chồng chị với một cô gái lạ, trước kia chị hoàn toàn tin tưởng anh chị cũng chưa từng đi quá sâu vào cuộc sống của anh, kiểm soát anh vậy mà anh đã phụ chị. Trong những dòng tin nhắn của hai người họ chị nhận ra họ đã quen nhau từ rất lâu rồi, họ rất hiểu nhau và tâm sự với nhau rất nhiều. Chị đọc từng dòng từng dòng mà nước mắt chị tuôn chảy từ khi nào, anh kể với người lạ kia về cuộc sống hôn nhân của hai người về đứa con mới ra đời rồi cả chuyện chị ra sao, anh nói anh đã chán ngán chị giờ chỉ có trách nhiệm với đứa con thôi. Từ khi nào anh đã chán chị từ khi  nào chị đã trở thành vật cản đường của anh, mọi niềm tin đều tan vỡ đêm đó chị vừa thay tã cho con vừa khóc mà không ai hay biết.

Người ta nói: “con giun xéo mãi cũng quằn”, khi con gái được hơn một tuổi chị quyết định một mình bế con về ngoại mà chỉ nói qua loa qua điện thoại với chồng. Chị giận mẹ chồng chị giận chồng, là họ đã không trân trọng chị họ đã bỏ mặc chị trong lúc chị cần họ nhất. Cha mẹ chị trách chị không giữ tròn chữ hiếu với bố mẹ chồng chị chỉ biết im lặng khi màn đêm buông xuống đứa con yêu quý đã ngủ say chị mới dám khóc, chị không dám khóc to chị bịt miệng ngăn tiếng nấc thành tiếng. Đã lâu lắm rồi từ ngày chị đứng trên lan can tầng hai khóc đến bây giờ chị mới bật khóc lại được, mọi nỗi oan ức đều theo dòng nước mắt mà tuôn ra. Từ bây giờ chị sẽ sống vì con chị sẽ không tin tưởng vào đàn ông nữa, chị sẽ cố gắng kiếm thật nhiều tiền để con sống bằng bạn bằng bè, từ bây giờ chị không còn phải lo lắng nhìn sắc mặt mẹ chồng để sống nữa cũng không phải lo làm hài lòng chồng nữa. Chị đã tự giải thoát cho mình, chị và con từ giờ có thể sống một cuốc sống yên bình rồi…

Chị đã làm đúng thất vọng rồi thì không thể hy vọng lại được nữa. 

 

Hoài Thu – Truyện Moon

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.