Một ngày không có kính mắt


Một ngày không nhìn đời bằng kính

9h sáng chủ nhật tôi tỉnh dậy nhìn ánh nắng chếu vào phòng là loá mắt tôi, vậy nên tôi nhìn sang thứ khác trong phòng mọi thứ mờ mờ ảo ảo như có sương mờ bao phủ và tâm trạng của tôi hoàn toàn nhẹ nhõm.

Sau khi vệ sinh cá nhân xong tôi bắt đầu nghĩ tới việc làm đẹp dù sao lâu rồi tôi cũng quá bận rộn mà quên mất chăm sóc cho bản thân mình. Bình thường tôi cũng  thấy việc làm đẹp không cần quá khoa  trương và tốn kém nhưng hôm nay tôi lại nghĩ nếu bỗng ngày mai tôi không còn có cơ hội yê thương bản thân mình nữa, tôi sẽ rất hối hận. Nghĩ cũng rất nhanh tôi dắt xe máy ra ngoài rồi tiến đến hành trình làm đẹp và nụ cười cứ thế theo tôi đến nơi làm tóc.

Cũng phải công nhận đời sống được nâng cao nên không chỉ có mình tôi hểu được rằng phải  biết yêu thương và tự chăm sóc bản thân thật là tốt rồi mới nghĩ tới việc chăm sóc người khác. Tôi vui vẻ phóng xe tới tiệm làm tóc nhưng thật sự không có may mắn vì quá đông khách tôi tiu ngỉu bước ra khỏi tiệm uốn tóc với suy nghĩ có nên làm tóc nữa không nhỉ ? Thực ra nơi tôi ở không phải có duy nhất một tiệm uốn tóc mà có rất nhiều nữa, tôi vừa lái xe vừa suy nghĩ có nên về nhà và từ bỏ ý định làm tóc. Nhưng suy nghĩ và hành động của tôi không thống nhất với nhau tôi cứ đi và tôi tìm được một hiệu làm tóc bên đường thoạt nhìn vắng khách nên tôi quyết định vào là tóc. Thời gian ngồi làm tóc đã tiê tốn thời gian ăn trưa, thời gian ngủ và cả thời gian tôi dự tính sẽ viết được mộ cái gì ó vào một ngày chủ nhật thanh thản như vậy. Tôi đành tiêu tốn 5h đồng hồ vào việc cho là yêu bản thân, sau khi xong lại còn mỏi mất tiền rồi đau lưng vì ngồi lâu nữa tại sao phụ nữ vẫn cứ thích phung phí tiền bạc và thời gian vào những việc như vậy.

Tôi lên xe với kểu tóc mới trong lòng cũng thấy vui vẻ tự tin hơn rất nhiều, về đến nhà mới nhớ mình nhịn đói từ sáng rồi, tôi liền chạy đi mua thức ăn vậy là công cuộc giảm cân của tôi lại thất bại. Bạn trai tôi không hề chê tôi béo mà do tôi ghen tỵ với mấy bạn trẻ có thân hình mi nhon set đồ lên đến phụ nữ là tôi còn  thấy mê các bạn ấy huống chi là người khác phái.

Nấu xong bữa cơm  chiều cũng hết một ngày chủ nhật bình yên tôi lại trở về với vòng xoáy công việc của mình ngày là 12h tối về tập tành viết lách vừa là khuây khoả nỗi mong ước vừa là giúp mình rèn luyện cách viết. Cuộc sống là như vậy không phải bạn thích là được mà muốn đạt được điều bạn muốn thì bạn phải trả giá cho nó không có thành công nào mà miễn phí cả.

Trang Moon

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.