Câu chuyện cuộc đời


Tôi vẫn là tôi, vẫn công việc mà tôi chán ghét nhất,, cuộc sống vẫn phải diễn ra như nó vốn dĩ như vậy, tôi không đủ can đảm để từ bỏ bất kể cái gì hoàn toàn để tận tâm vào một thứ. Đó tất cả chỉ vì một chữ “ Sợ”, tôi sợ bỏ công việc chán ghét để theo đuổi ước mơ của mình là điều bấy lâu nay tôi vẫn mơ ước. Nhưng mỗi công việc lại có một ý nghiã riêng của nó dù cho nó không phải là công việc lí tưởng và đáng tự hào.

hoa

Ai rồi cũng phải trưởng thành, khi còn là một đứa trẻ tôi chỉ mong ước mình lớn thật nhanh để đi làm và kiếm thật nhiều tiền mà không phải xin tiền bố mẹ nữa. Nhưng giờ đây khi đã trưởng thành là một người sống độc lập về kinh tế tôi lại muốn được một lần trở về với tuổi thơ, được ngồi trên ghế nhà trường, và mỗi mùa phượng vĩ nở là một mùa thi tới  tất bật với bài vở và những cuộc thi. Tuổi thơ với cái đầu suy nghĩ đơn giản, chỉ biết miệt mài học hành thi cử. Ngày  trước khi đi qua nhiều công ty tôi đã tôi đã tự kiêu hãnh nghĩ rằng mình sẽ không là một trong số họ vì làm công nhân là một công việc thật tầm thường và nhàm chán, đi làm  từ sáng cho tới tối mịt mới về nhà, cuộc sống như một vòng luẩn quẩn nhưng nó lại đơn giản. Và tôi một kỹ sư loại giỏi giờ lại đang vội  vã trong dòng người ấy đi tới công ty, tôi thấy thương hại chính bản thân mình, tôi không thể sống với cái nghề mình đã chọn tôi không thể bon chen đấu đá để giành khẩu phần ăn ngon về cho mình được. Tôi thấy thương nhưng người thất bại, tôi thấy tội nghiệp những người nghèo mà không thể đi lên. Nếu cuộc sống này là chốn thần tiên, ai ai cũng vô lo vô nghĩ sống an yên một đời thì có lẽ những chú cảnh sát, những cô bác sĩ sẽ thoải mái không phải lo trực ngày trực đêm, trực ngày lễ tết nữa. Nếu có thể tôi muốn mình được sống tại một căn nhà bên cạnh bờ biển, ngày ngày ngắm bình minh lên chờ hoàng hôn xuống, mỗi tối nhâm nhi tách cà phê bên cạnh là tủ sách văn học phương đông và phương tây. Nếu có thể tôi muốn thả hồn vào với gió biển đi chân trần trên cát tai nghe song vỗ bên vách đá gần đó. Nếu có thể tôi muốn được dạo bước trong vườn hoa rực rõ nhiều màu sắc từ các loại hoa hồng, để được tận hưởng mùi hương thơm ngát của hang trăm loài hoa hồng khác nhau. Nếu có tôi muốn được sống an yên làm một nhà văn sống bình dị không lo nghĩ đến chuyện cơm áo gạo tiền. Nếu có thể tôi muốn được cùng người tôi yêu nắm tay đi dạo trên bờ biển vào sáng sớm mai chờ đón bình minh lên để biết được tình yêu là thứ thuốc tốt nhất chữa lành những vết thương lâu dài.

Bước ra khỏi cổng công ty là lúc tôi trở về nhà trong cái rét buốt của mùa đồng miền bắc, trên đường về giờ chỉ còn dòng người vội vã trở về nhà sau một ngày làm việc vất vả, có người chọn cho mình cách tạo nềm vui bằng việc cùng bạn bè đi ăn đi hát có người có gia đình lại muốn trở về sum vầy bên gia đình lấy lại tinh thần cho ngày mai làm việc. Còn tôi, bước ra khỏi cửa công ty là thở dài khi nghĩ tới căn phòng lạnh lẽo cô đơn, cuộc sống từ sáng sớm cho tới tối mịt  nhìn một em bé bên đường mà trái tim như thắt lại một cảm giác cô đơn trống trải  nó khiến bước chân tôi nặng nề hơn.

Có những hôm tôi ra khỏi cổng công ty thấy trong người vui vẻ, nhẹ nhõm thì y như rằng hôm đó về nhà viết bản thảo rất tốt, miệt mài viết mà không thấy mệt đến khuya tôi vẫn muốn viết ra những dòng suy nghĩ của mình. Nhưng có những hôm tôi chán ghét mọi thứ, mệt mỏi về đến nhà tôi lăn lên giường nằm ngủ thiếp đi đến sáng hôm sau tỉnh dậy mới cảm thấy người khoẻ mạnh và tinh thần lại đi lên.

Đến khi tôi có một suy nghĩ điên rồ thế này bạn ạ. Hàng ngày tôi đi làm cố gắng kiếm thật nhiều tiền để trang trải cuộc sống của mình, và thời gian rảnh tôi miệt mải viết những chuyện xảy ra xung quanh cuộc sống của tôi, ban đầu tôi thấy nó thật khó khăn vì vốn từ vựng và cách hành văn của tôi còn kém nhiều nhưng giờ đây tôi viết nhiều nên tôi nhân ra viết lách cũng là cách để tôi giảm bớt stress và mang lại cuộc sống mới cho tôi. Việc tôi viết lách tôi chưa hề  để ai đó biết  được vì giọng văn còn non trẻ còn yếu ớt, các câu truyện của tôi còn sơ sài lủng củng tôi sợ sự chê bai của mọi người khiến tôi nhụt chí, khiến tôi không dám bước tiếp trên con đường này. Thật là nực cười khi tôi ở một mình và có chút men vào là tôi viết sung lắm, trong đầu tôi có quá nhiều thứ để tôi có thể viết ra được, nhưng tôi lại sợ không dám dung cái chất kích thích đó để tác động vào trí não mình. Tôi yêu bản thân mình vậy nên tôi nghĩ không nên lạm dụng chất kích thích như vậy và tôi cũng yêu bản thân mình vì thể chất tôi là người ốm yếu bên cạnh tôi lúc nào cũng có thuốc bổ, bạn bè true tôi sống không có thuốc không chịu được, nhưng kỳ thực không có thuốc bổ tôi lại chẳng thể làm được hai việc cùng lúc như vầy.

Đôi lúc tôi thấy mình là kẻ vô dụng quá, tại sao lại cứ phụ thuộc vào thuốc vào những thứ bên ngoài như vậy, tôi thấy mình như kẻ tàn phế mọi thứ sao tôi thấy khó khăn quá. Tôi không dám quyết đoán làm việc lớn, tôi sợ, sợ thất bại nên tôi vẫn không thể thành công là như vậy. Một kẻ muốn thành công nhưng lại sợ thất bại thì không bao giờ thành công được cả, kẻ đó sẽ bị xã hội cho là kẻ hèn có phải không bạn.

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.