Quẩn quanh với những nỗi nhớ


Tôi cứ sống trong hoài niệm và nuối tiếc quá khứ

Sống hoài niệm nó như một căn bệnh đã ăn sâu vào trong máu của tôi, mỗi ngày một chút một chút cứ thế ngấm vào trong tôi tự khi nào.

                                                             *       *       *

Đó là một ngày cuối tuần, ngoài kia là những tiếng nói cười vui vẻ của các phòng trọ bên cạnh, họ rủ nhau đi chơi, họ cùng nhau về quê hay cùng nhau trò chuyện cười đùa, còn tôi ngồi trong bốn bức tường khép mình lại như con ốc để sống. Tôi không biết mình đã trở nên như vậy từ khi nào, chỉ biết rằng đã từ rất lâu tôi không đi đâu chơi vào những ngày nghỉ cuối tuần cả. 

A001_C003_01018U

Tôi nhớ những ngày chỉ cần nói đi đến chợ chơi, hay đi đến Bát Tràng, hay ra nhà sách là có người tình nguyện đưa tôi đi vì tôi họ sẵn sàng đạp xe 5 cây số lúc 10h đêm để đến nấu bát cháo loãng cho tôi ăn, hết sốt lại dắt xe đi về. Tôi nhớ bóng lưng người ấy vào mỗi chiều thứ bảy đạp xe đưa tôi lên cầu Thăng Long chỉ để hóng gió mát, tôi nhớ nụ cười của người ấy khiến tôi thấy buồn cười vì nếu anh mà đứng lẫn trong bóng tối tôi chỉ có thể nhận ra anh bằng hàm răng trắng tinh của anh mà thôi. 

Mỗi lần kết thúc một cuộc tình tôi lại nhớ tới người ấy vì tôi nhận ra chỉ có duy nhất một người vì tôi mà làm những điều ấy. Lúc còn sinh viên không có tiền đi chơi nhưng có vé xe buýt anh trọ gần trường nhưng vì muốn đi cùng tôi mà làm vé xe buýt để cùng tôi lang thang trên những chuyến xe buýt chiều vô vị. Tôi nhớ bóng lưng gầy gầy đưa tôi đi khắp phố phường Hà Nội chỉ để thỏa mãn thú vui của tôi. 

Ngày ấy phải xa anh là một sự lựa chọn bắt buộc, đến khi anh nói anh chuẩn bị lấy vợ, tôi nghe trong tim mình có tiếng vụn vỡ: “một trái tim còn yêu anh nhiều lắm, nhưng em chỉ giữ lại cho riêng mình thôi”. 

Hồi mới lấy vợ anh vẫn giữ liên lạc với tôi, được khoảng hơn năm thì anh chỉ im lặng nếu có lên facebook cũng chỉ đăng ảnh gia đình, tôi mỉm cười mà trong lòng thấy đau nhói nhưng tôi phải chúc mừng cho hạnh phúc của họ chứ rồi tôi lặng yên sống khép kín, không giao lưu nhiều với ai cả. 

Có người khuyên tôi lấy chồng đi thôi, tôi chỉ cười vì không thể nói rằng người tôi yêu đi lấy vợ mất rồi.

                                                                  @     @      @

Sau ngày đó, tôi dần quên đi bóng hình anh và tiếp tục sống , cô bạn thân thấy tôi mãi không chịu yêu ai thì giới thiệu cho tôi một anh bạn cũng chưa yêu ai, tôi đồng ý nhưng không chịu gặp, nó bảo cứ nhắn tin đi thấy hợp thì yêu không thì làm bạn. Vậy là tôi cứ nhắn tin nói chuyện với anh bạn đó được chừng 3 tháng thì chúng tôi chuyển sang yêu nhau, anh xác định lấy tôi nhưng vì không muốn ba mẹ phải lo cho nên đi làm xa để có tiền về cưới tôi. 

cưới

Những tưởng cuộc đời mình sẽ có một kết thúc với một gia đình nhỏ hạnh phúc viên mãn. Cuộc đời đâu ai biết được chữ ngờ, mẹ anh biết chuyện hai đứa nên đã không đồng ý và cho người quấy phá, tôi thì không hay biết chuyện, lại tin người nên anh giân tôi không giải thích gì cả bỏ đi biệt xứ luôn không nói với tôi lời nào. 

Sau bao cuộc tình tan vỡ tôi quay lại với cô đơn, chỉ có mình tôi với những nỗi nhớ về hai người đàn ông đi qua cuộc đời tôi. 

Giờ hay tin người cũ đã có một gia đình yên ấm tôi mừng cho họ bởi biết đâu lấy tôi họ lại không thể có một gia đình yên ấm như vậy được. Lời hứa nhất định phải lấy em đã theo gió mùa xuân mà bay đi mất rồi.

Trang Moon

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.