Nếu em biết


Thực ra em đã rất nhớ anh

phai làm sao

Thời gian bốn năm trôi đi thật nhanh anh nhỉ, lần cuối cùng em hẹn anh đi uống nước anh đã nhận lời.

  • Tết năm nay anh có ra bắc ăn tết không ?
  • Anh có, sao vậy ?
  • Mình gặp nhau được không anh ?

Minh vẫn còn rất yêu anh, nhưng một phần mặc cảm thân phận một phần vì anh đã có người hứa hôn rồi nên cô e dè không biết có nên gặp anh hay không. Khi Minh hỏi anh về lần gặp tiếp theo được không anh lập tức trả lời cô:

  • Ok em, hj

Nghe xong câu trả lời Minh có phần hơi hối hận vì cô không muốn chen ngang vào nữa, trước kia cô là bạn gái anh nhưng giờ cô lại trở thành kẻ thứ ba nên cô chần chừ mãi.

Mọi việc cứ cuốn hai người vào bận rộn của mỗi người rồi cũng đến ngày hai người gặp nhau.

  • Anh đi chưa, đến quán ngồi gọi em nha.
  • Ok em

Đợi mãi Minh không thấy anh gọi điện nên lấy điện thoại ra bấm gọi vào số điện thoại quen thuộc hỏi xem anh ngồi đâu.

  • Alo, anh à, anh đang ngồi đâu rồi.
  • Anh chưa đi được, có các bác tới chơi đợi anh tý nhé.

Ban đầu Minh tin tưởng vào những lời anh nói nhiều lắm, anh nói gì Minh cũng tin là thật, nhưng tới hôm nay Minh thật sự không còn tin nữa nhưng Minh vẫn đợi anh vẫn cố an ủi bản thân biết đâu anh sẽ thay đổi sau ngày hôm nay.

Cuộc sống vốn không êm đềm như Minh nghĩ, anh đã lấy vợ từ lâu nhưng dấu cô để cô vẫn qua lại với anh mãi tới một năm nay cô nghi ngờ nhưng chỉ nghĩ là sắp cưới thôi chứ không nghĩ là thật rồi.

Anh đã đi được ra ngoài và gọi cho Minh:

  • Alo, em đang đâu rồi ?
  • Em đang ngồi ở quán Cà phê Buồn đây rồi, anh ra tới chưa ?
  • Ok em , anh tới luôn đây

Khi gặp cô anh không nói gì nhiều chỉ cười, một lúc sau anh nói:

  • Thực sự gặp em anh hồi hộp quá, một năm nay mình mới lại gặp nhau.
  • Em cũng rất vui khi gặp anh.

Cả hai lâu ngày không gặp nhau có chút ngượng ngùng nhưng rồi cũng dần nói chuyện vui vẻ lại được như trước rồi. Trong suy nghĩ của Minh anh vẫn có điều gì đó dấu cô không muốn để cô biết, cô bắt đầu đặt những câu hỏi cho anh.

  • Anh ra đây lâu chưa, sao không gặp em sớm
  • Anh ra từ hôm 28 tết nhưng ở nhà bác

Cô thấy nghi nghi, nếu như đúng là anh yêu cô và như lời anh nói là hồi hộp gặp cô thì chắc chắn ngay khi xuống sân bay anh đã tìm gặp cô rồi đằng này lại để Minh hẹn gặp anh mới gặp, cô đã đoán ra được điều gì đó.

ngc6b0e1bb9di-yc3aau-cc5a9.png

  • Ra từ 28 tết mà không them gặp em, hôm 29 tết đi chợ tết mà không đi cùng em ?
  • Anh mệt không đi đâu mấy, đi cùng ông anh đi mua quất xong về

Trong lời nói của anh có gì đó sai sai nhưng cô không gặng hỏi nữa mà giữ lại trong lòng điều ấy.

  • Vâng em cũng bận dọn dẹp nhà cửa.

Hai người nói chuyện một lúc uống hết ly cà phê sữa đá thì cô đề nghị đi dạo.

  • Mình đi dạo một chút được không anh
  • Uh mình đi một lúc

Anh có điều gì đó mà cô thấy như hồi gặp lần đầu tiên, xa xa mà gần gần không giống một đôi yêu nhau chút nào.

Hai người đi vào một công viên với lễ hộ đèn đêm, cô vốn thích những chỗ ồn ào nên đề nghị vào đó, đi được một đoạn anh nói:

  • Nhất định anh sẽ cưới được em !
  • Em sợ gia đình nhà anh không chấp nhận em đâu
  • Sao không chấp nhận chứ, em xinh như vậy cơ mà

Đối với cô nhan sắc bên ngoài của cô khá bình dị, không hề trang điểm  mà chỉ tô chút son môi lên cho có chút thần thái mà thôi, từ lâu cô đã bỏ đi bộ mặt nạ khó chịu rồi nên để mặt mộc mang đi khắp nơi. Nên khi anh khen cô xinh cô có chút không tự tin lắm, nhưng cũng tán thành và mỉm cười nắm tay anh bước đi.

  • Em chưa từng nghĩ sẽ yêu ai đó lâu đến vậy nhưng hôm nay em đã yêu anh được bốn năm sắp bước sang năm thứ năm rồi.
  • Bọn mình trải qua nhiều chuyện mà vẫn bên nhau nhỉ. Anh tiếp lời

Thực ra khúc mắc trong lòng cô chưa có lời giải, bấy lâu nay cô cần anh cho cô một cái hẹn chính xác nhưng anh thì lại không hiểu hay vờ như không hiểu mà chỉ im lặng để thanh xuân của cô cứ thế trôi đi .

Ngày cô mới yêu anh cô hồn nhiên trong sáng 26 tuổi cũng là lớn nhưng vẫn còn trẻ còn nhiều hoài bão chưa làm được và hơn hết 26 tuổi cái tuổi chưa đủ ngấm nỗi đua cuộc đời. Rồi cứ thế 4 năm trôi qua cô yêu và chờ đợi anh sẽ về cưới cô như một chuyện cổ tích, cô cứ nghĩ hạnh phúc sẽ đến với cô.

Hạnh phúc bỗng nhiên tan biến Minh cả ngày ngẩn ngơ không chịu ăn cũng không chịu ngủ, đang cười tự dưng lại ôm mặt khóc. Tin anh lấy vợ như tiếng sét ngang tai khiến cô không còn giữ được bình tĩnh nữa đã quên đi thực tại mình là ai mất rồi. Ngồi đọc lại những tin nhắn mấy năm nay hai người nói với nhau Minh thật không ngờ mình đã đặt quá nhiều niềm tin vào tình yêu này để giờ đây khi không còn anh nữa cô không biết nói chuyện với ai, không biết ra phố đi đến chỗ nào vì mọi con phố, những quán cà phê vẫn còn những kỉ niệm với anh. Minh đã nghĩ tới việc chuyển đi một nơi khác, nơi không có những kỉ niệm về anh, một nơi mới mà không ai biết được cô đã phải trải qua những gì trong quá khứ như vậy sẽ khiến cô sống dễ chịu hơn.

Minh đã từng nói với những người bạn trước đây cô quen rằng: “ Tôi thích những người có thể cười khi gặp rắc rối” Đó là lời nói mạnh mẽ của một con người luôn luôn biết tự đứng lên sau những vấp ngã vậy mà khi điều ấy áp dụng vào cô, cô thấy mình vô dụng quá, cô không thể đứng dậy và bước tiếp được nữa ít nhất là một năm nay, cô sống như kẻ mất hồn.

Không thể trách anh được, dẫu sao anh cũng có thời gian từng yêu cô chân thành sau đó mới giả dối thôi. Cô cứ tự mình an ủi bằng suy nghĩ ấy mong trái tim sẽ bớt đau hơn, cô sợ mình tiếp nhận tình cảm từ một người khác sẽ lại khiến trái tim cô đau khổ hơn thôi, cứ để chuyện gì đến rồi sẽ đến.

Lẽ ra điều Minh phải nhận ra là không nên để người cũ có cơ hội quay về hiện tại.

Trang Moon

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.