Mượn thơ bà Xuân Hương để giãi bày tâm tư


Hôm nay cô bạn đồng nghiệp mời ăn ốc chia tay vì bạn ấy sắp nghỉ việc công ty về nhà sớm với chồng con để buôn bán. Nghe chừng cô ấy rất có năng khiếu trong nghiệp buôn may bán đắt, bạn ấy đang kiêm thêm việc bán cây giống hoa online có khoe với mình bán được nhiều hàng liên tục cũng mừng cho bạn có thể kiếm sống được bằng nghề buôn bán. Ít ra bạn rời chỗ tôi bạn có một sự nghiệp như bạn mong muốn, còn tôi không dám buông tay để có một sự nghiệp tốt hơn, tôi không hiểu sao cứ nói tới từ bỏ tình yêu để gây dựng một tương lai có triển vọng hơn tôi lại lùi bước tôi không dám rũ bỏ những gì mình đang có. 

hồ xuân hương

Con người ta có thể vì tình mà từ bỏ một công việc tốt hơn, người ta có thể từ bỏ một cuộc sống giàu sang để được ở bên cạnh người mình yêu. Nhưng than ôi, những gì mà họ bỏ ra nhân danh tình yêu mà họ đã hy sinh tất cả để nhận về cho mình một kết quả không như mong đợi rồi lại thất vọng, lại đau khổ mà thôi. Vậy mà họ cứ hy sinh một cách mù quáng, cứ cho đi, cứ hy sinh dù biết tình yêu là nấm mồ chôn vùi sự ngiệp của họ. Với một số bạn sẽ phản bác lại tôi tình yêu có thể làm cho con người ta thăng hoa mà đứng trên đỉnh cao của sự nghiệp nhưng muôn đời nó là con dao hai lưỡi đưa bạn lên đỉnh cao sự ngiệp nhưng cũng có thể đẩy bạn vòa vũng bùn khiến bạn chỉ có chìm dần dần mà thôi.

Gía như tôi có đủ sự mạnh mẽ như bao cô gái dám buông tay để bước đi con đường mình đáng được đi. Tối nay ba chị em ngồi ăn ốc với nhau mới nói chuyện bảo tôi: ” Với kinh nghiệm và sự nhanh nhẹn của chị thì đi đâu tìm việc chẳng tốt hơn là ở đây à ?” Tôi chỉ im lặng mỉm cười và lắc đầu vì tôi biết mình không thể nhân danh tình yêu mà nói với những người bạn thân ấy rằng tôi không muốn rời xa anh ấy, tôi chấp nhận là hạt cát để ở cạnh người ấy. Tôi sống một cách lặng lẽ bên cạnh người ấy chỉ để đợi người ấy ban phát cho một phần tình yêu, một phần quan tâm mà không oán trách gì người ấy. 

Có thể nhiều người cho rằng tôi là loại người chẳng ra gì, ừ thì tôi không ra gì, tôi là người như vậy cũng không sao, miễn tôi yêu người ấy, tôi tự chủ về kinh tế và mọi việc người ấy chỉ dành chút yêu thương cho tôi mà không dành thêm điều gì cho tôi cả nên tôi không cảm thấy xấu hổ với ai cả. Tôi đi bên cạnh anh như một cái bóng, khi cần anh đến bên tôi, khi không anh chọn về bên người kia tôi cũng chỉ biết ngậm ngùi mà ngâm câu thơ của Xuân Hương rằng: 

Kẻ đắp chăn bông kẻ lạnh lùng,

Chém cha cái kiếp lấy chồng chung !

Năm thì mười họa nên chăng chớ,

Một tháng đôi ba lần có cũng không.

Cố đấm ăn xôi, xôi lại hẩm,

Cầm bằng làm mướn, mướn không công.

Thân này ví biết đường nào nhé,

Thà trước thôi đành ở vậy xong !

Người ấy nói yêu tôi, nói vì trách nhiệm với người kia, đàn bà mà : 

Ớt nào mà ớt chẳng cay, Gái nào là gái chẳng hay ghen chồng ?

Tôi đành vì người ấy cho đó là lẽ tự nhiên tôi ghen ngược là không được thôi thì đành ngậm đắng nuốt cay vậy chứ biết làm sao. Người đời cũng chê trách những người như tôi mà nên im lặng vẫn hơn. Mỗi lần thấy phận mình như một Thúy Kiều, một Xuân Hương tôi lại thở dài, nước mắt đầm đìa bên gối.

xuc3a2n-hc6b0c6a1ng.jpg
Khéo khéo bày trò tạo hóa công, – Ông Chồng đã vậy lại Bà Chồng…….

Đầu xanh có tội tình gì,

Má hồng đến quá nửa thì chửa thôi ?

Cách đây vài năm tôi thấy mình hãy còn trẻ còn được phép chơi nhiều nhưng tới giờ đã qua cái tuổi hăm bảy hăm tám để có thể làm lại từ đầu mà đến cái tuổi người phụ nữ cần ổn định cả về sự nghiệp lẫn gia đình rồi. Tôi đã khất lần không biết bao nhiêu mối được mai mối chỉ để sống phận má hồng quá lứa ngậm ngùi mỗi đêm. Mỗi đêm tôi lại nằm ngẫm nghĩ về cuộc đời mình liệu rằng có phải:

Canh khuya văng vẳng trống canh dồn,

Trơ cái hồng nhan với nước non.

Chén rượu hương đưa lại tỉnh,

Vừng giăng bóng xế khuyết chưa tròn.

Xiên ngang mặt đất rêu từng đám, 

Đâm toạc chân mây đá mấy hòn. 

Ngán nỗi xuân đi xuân lại lại,

Mảnh tình san sẻ tí con con.

Và tôi chắc chắn rằng :                Hồng nhan ai kém ai đâu, 

Kẻ xe chỉ thắm, kẻ xâu hạt vàng.

Biết than ai đây, đêm về là lúc người ta cảm thấy cô đơn nhất nên tôi chỉ có thể đem tâm sự của mình viết thành những lời than này mà thôi. Mượn thơ Xuân Hương nói lên những tâm tư u uất trong lòng tôi bấy lâu nay cho khuây khỏa nỗi nhớ quê hương nỗi cô quạnh nơi đất khách mà thôi./.

Trang Moon @>@

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.