YÊU ĐÚNG NGƯỜI SAI THỜI ĐIỂM

Chương 1: Ký ức ùa về

Thời tiết đã chuyển sang thu, Minh Thanh đang ngồi bên cạnh cửa sổ trên chiếc bàn cà phê đã cũ nhưng vẫn tỏ ra mạnh mẽ không chịu khuất phục thời gian mà hiên ngang đứng vững trước nhiều sóng gió trong ngồi nhà này để đến giờ nó vẫn là chiếc bàn Minh Thanh quen thuộc nhất. Minh Thanh ngồi đó ngắm nhìn từng chiếc lá cây hồng trước cửa rụng xuống như thể đếm xem bao giờ mới rụng tới chiếc lá cuối cùng vậy. Nhà Minh Thanh nằm cạnh con sông Lô nổi tiếng từ cửa sổ của phòng Minh Thanh nhìn thẳng ra con sông lớn ấy, may mà đây lại là sở thích của Minh Thanh. Cũng tới lúc phải trở về với hiện tại rồi, Minh Thanh cầm chiếc lap nhỏ xinh của mình cho vào ba lô cũng không quên đem theo sạc cùng cuốn sổ tay nhỏ cô vẫn hay viết đeo lên vai rồi cứ thế bước xuống nhà.

Dưới nhà bố mẹ và em gái Minh Thanh đang nói chuyện rất vui vẻ cười nói vang cả phòng khách, Minh Thanh bước xuống cầu thang là cảm thấy hơi có chút khó chịu vì sự ồn ào ấy nó khiến cô không sao tập trung vào công việc được. Thấy Minh Thanh bước xuống đến cầu thang cuối cùng mọi người mới dừng cuộc vui lại để hỏi cô định đi đâu, kể từ khi cô nghỉ làm việc ở công ty cô chỉ ở nhà hôm nay tự nhiên lại xách ba lô đi ra ngoài nên thấy lạ.

 Trong nhà không một ai biết về lý do cô nghỉ việc ở công ty cả, vì ở công ty cô làm việc khá tốt không gây nhiều thị phi và được lòng các sếp lớn nhất là khi cô quyết định nghỉ việc phía công ty còn rất tiếc và vẫn để cho cô cơ hội quay lại làm việc với vị trí cao hơn. Đối với Minh Thanh thì công việc đó khiến cô áp lực không phải vì mất hết thời gian nghỉ của cô mà nó chiếm 12h đồng hồ một ngày của cô, khi Minh Thanh trở về nhà cũng là lúc mọi người đang chuẩn bị đi ngủ nên Minh Thanh nghĩ mình không muốn chôn vùi thanh xuân vào công việc ấy ngay cả hoàng hôn cũng chưa từng được ngắm nhìn.

Mẹ của Minh Thanh là người theo cách sống phong kiến, bà thấy con gái đi ra ngoài mặc dù tin tưởng nhưng vẫn quay ra hỏi cô:

Chuẩn bị đi đâu ?

Đi với ai ?

Đi làm gì ?

Được nghe bài ca giáo huấn trước khi ra ngoài  từ khi còn là đứa trẻ mẫu giáo nên cô cũng không mấy khó chịu lắm cũng trả lời cho có lệ:

-Con đi có tý việc lát con về, nếu muộn con không ăn cơm nhà đâu .

-Con đi gặp bạn thôi, là bạn gái không có vấn đề gì nghiêm trọng đâu mẹ, xong việc là con sẽ về ngày.

-Mẹ vẫn chưa biết con gặp bạn ở đâu mà ? mẹ Minh Thanh vẫn kiên trì nói tiếp

– Con ngồi quán cà phê Phố ở gần quảng trường, mẹ không tin lát ra đó sẽ thấy con.

Thật thà vốn là bản tính cảu Minh Thanh, cô không bao giwof giấu người thân chuyện gì cả, cô luôn nói thẳng sự thật và đó cũng là tính cách thật của con người cô.khiến cho không ít đàn ông ngại kết bạn với cô vì cô hay nói thẳng là cô không thích như thế này thế kia. Cô chẳng thể giữ được bước chân ai kia cứ muốn rời xa cô, ngày cô gặp được anh cũng là ngày chôn vùi đi tuổi trẻ của mình. Minh Thanh cuộc gặp này là không đúng nhưng cô yêu anh, cô ngày càng yêu anh ngay cả bây giờ khi cô lựa chọn rời xa anh nhưng trái tim cô vẫn hướng về người đàn ông ấy, biết không nên yêu nhưng lý trí không thắng nổi con tim, cô yêu anh hơn cả bản thân chính cô đã không cho mình con đường lui nào nữa rồi.

Hạnh phúc không phải là gặp đúng người ở đúng thời điểm mà là gặp được đúng người ta yêu đem lại những giây phút hạnh phúc nhất, đáng nhớ nhất dù của một thời thanh xuân yêu thương tới cuối đời lật dở lại từng trang ký ức vẫn có thể mỉm cười với nó. Hạnh phúc là yêu hết mình đúng thời điểm hay không không quan trọng.

Gặp đúng người sai thời điểm là BI THƯƠNG

Gặp sai người đúng thời điểm là BẤT LỰC

Gặp sai người sai thời điểm là THÊ LƯƠNG

Những giây phút Minh Thanh ở bên người đàn ông đó khiến trái tim cô run rẩy vì hạnh phúc, chỉ cần gặp được người đó những thứ khác với cô không còn quan trọng, cô cười nói bên anh ta, lúc nào cô cũng có một cảm giác bất an có lẽ là vì cô sợ phải xa anh. Khi ngập chìm trong nỗi cô đơn cô chỉ muốn đên bên anh ở cạnh anh vậy là cô sẽ hết cô đơn, cô sợ cô đơn khi anh không còn bên cô nưa. Tất cả những cảm giác ấy đang bao chùm lấy Minh Thanh nó khiến cô ngộp thở, sợ hãi, bực bội, chán nản, nhưng bối cảnh rất quan trọng, khi mà bạn gặp đúng người nhưng sai thời điểm. Hạnh phúc viên mãn thực sự đó là lúc gặp được đúng người đúng thời điểm mới cho bạn cảm giác an toàn.

HẾT CHƯƠNG 1

2 thoughts on “

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.