Nợ thanh xuân một lời xin lỗi


Mẹ ơi, con xin lỗi mẹ, con đã không thể mang về cho mẹ một chàng rể quý được nữa rồi !

Tôi thầm nói với mẹ điều ấy đã bốn năm tôi không thể cho mẹ một câu trả lời khiến mẹ vui được.

Bốn năm trước khi tôi chọn yêu và chờ đợi một người, tôi thấy hy vọng sáng lên trong mắt mẹ tôi, mẹ thường xuyên hỏi thăm chuyện của chúng tôi, vun đắp cho tình cảm của chúng tôi. Qua 5 năm chờ đợi thì 25 Tết này người sẽ cưới vợ, cảm giác trong lòng tôi như buông bỏ được một gánh nặng vậy, có người hỏi tôi làm lại thôi, đi bước nữa đi chứ cũng phải cần cho mình một người đàn ông cho riêng mình cũng phải có bờ vai để dựa vào chứ. Đôi lúc tôi yếu lòng cũng nghĩ nếu vậy cứ nhắm mắt yêu và lấy đại một người xứng với mình đi cho có người cùng gánh vác chia sẻ buồn vui cuộc sống với mình. Sáng cùng mình thức dậy chạy bộ cùng mình ăn bữa cơm gia đình vui vẻ nhưng vẫn là chữ nhưng trái tim mình ngang bướng không chịu tiếp nhận một người mới, một người mà mình không hề có cảm xúc để nói chuyện huống chi là chung chăn chung giường. Đàn bà có một cái cố chấp là chỉ có thể ngủ cùng người đàn ông mà mình trao trọn trái tim thôi, có thể hạnh phúc sau mỗi lần ân ái có thể nằm gọn trong lòng người mình yêu mới có cảm giác hạnh phúc.

Sự tự do được đánh đổi bằng cô đơn nhưng xứng đáng đánh đổi….

Đàn bà nếu có sự nghiệp thì tình duyên lại lận đận thật sự khó mà cân bằng hai thứ cả một lúc, nếu muốn công danh sự nghiệp lên như diều gặp gió mà công việc thì phải quảng giao nhiều phải năng làm việc đi sớm về muộn, công việc phải giải quyết hoàn hảo ấy vậy mới có năng suất cao sếp mới đánh giá chuẩn chỉnh được, thế nhưng đi sớm thì không thể nấu bữa sáng cho chồng đưa con đi học được còn về muộn thì ai là người đón con cho con ăn tắm cho con, nấu cơm cho chồng ăn. Cả một núi việc trên vai người phụ nữ giao đình một bên, công việc cơ quan một bên, nhìn từ trung ương tới địa phương xem thì những phụ nữ đứng đầu các đơn vị, vị trí quan trọng chủ chốt chỉ đếm trên đầu ngón tay thôi có mấy ai có thể vượt lên được đâu. Phụ nữ khi đã có gia đình có mấy ai đủ mạnh mẽ để bỏ bê gia đình mà đi ăn cơm khách đi quảng giao với mấy ông đàn ông khác để mà giữ vững cái chức lên chức được. Quan điểm của tôi thì chỉ có thể chọn một trong hai, nếu muốn gia đình thì chỉ cần một công việc làm công ăn lương 8 giờ sáng đi làm 5 giờ chiều đi về việc làm giàu để đàn ông lo, còn phụ nữ về nhà có cả núi việc đang chờ đón, bên nội bên ngoại mà có cỗ có bàn thì phải xin nghỉ mà sắn tay áo rửa bát bưng mâm dọn cỗ chứ đâu được mặc váy đẹp ngồi đón tiếp khách đâu. Hôm trước lướt facebook tôi có thấy một status rất hay ” Đừng vội cười đàn bà không có chồng, hãy nhìn lại xem liệu có bao nhiêu người phụ nữ thực sự hạnh phúc vì đàn ông” chuẩn chứ các bạn . Tôi không chê trách đàn bà có chồng chê chúng tôi không chồng vì mỗi người có một cách sống, tôi thì đã mất niềm tin vào đàn ông nên cũng không khoái vụ lấy chồng đeo gông vào cổ chút nào nữa. Lấy chồng rồi còn lo bao việc việc con cái, việc bên nhà chồng việc bên nhà vớ, thôi thì cứ ở vậy cho tự do muốn một thiên thần thì cố lấy rồi mẹ con cùng nhau di lịch cuỗi tuần với tôi có một thiên thần bé cưng bên cạnh là một gia đình rồi.

Mỗi năm rình rình rảnh việc lại xách balo lên rồi đi đến những lẻo đường lạ tản bộ thư giãn như vậy chẳng tốt hơn sao, người mà tôi yêu cũng nhiều lần nói tôi đi lấy chồng đi tôi thì chả thích bực dọc nói lấy làm gì đang tự do, thoải mái lấy vào lại như tóc tai bù xù quần áo ống thấp ống cao, không có nổi thời gian ngắm bản thân trong gương mặc bộ nào thì đẹp nữa. Nên chốt lại tôi chỉ thích tự do, sau li hôn đây là quãng thời gian thanh xuân đẹp nhất trong đời tôi nên tôi cần phải trân trọng nó hơn. Thanh xuân không phải chỉ là chồng chồng con con, mà thanh xuân là quãng thời gian đẹp và ý nghĩa đối với mỗi người, đi qua rồi ta không phải hối tiếc vì đã để nó trôi qua một cách lãng phí, mà thanh xuân là được vui chơi, sống có ý nghĩa, được ăn ngon mặc đẹp, được yêu đời, đi du lịch đây đó, biết được ngày mai ta lại có thể vướng bân chuyện gì không thể làm được không thể đi được thì sao. Hôm nay cô bạn đồng nghiệp không có hứng đi làm nhưng lại có hứng đi chơi, triển luôn bỏ việc đi chơi với bạn luôn không thành vấn đề, chơi hết mình ngày mai mới thấy không tiếc hôm qua đi chơi mà không đi. Cuộc sống ngắn ngủi lắm chị em ạ, nếu muốn làm gì, ăn gì, chơi gì là triển luôn đừng có mà chậm chễ, nếu ước ao một lần đi Đà Lạt mông mơ thì gom tiền đi thôi, nếu muốn đi cầu vàng Đà Nẵng cũng chuẩn bị tiền đi thôi. Từ khi tôi dám chơi trò cảm giác mạnh bay lắc thì tôi nhận ra nếu không thử tôi sẽ không hiểu được cảm giác tột cùng của thoả mãn là gì, tột cùng của sợ hãi là gì, tột cùng của hạnh phúc là gì. Từ bé tới lớn tôi chưa bao giờ ra ngoài vào lúc 2h đên thế nhưng khi đi rồi thì mưới hiểu cảm giác không có gì cả, cũng không thích không. Khi bạn sống hết mình vì bạn bè và vui chơi hết mình đúng theo những gì bạn muốn thì cuộc sống không có gì là căng thẳng cả, bạn còn cảm thấy cuộc sống luôn hạnh phúc và yêu đời hơn.

Cuộc sống mà ai tốt với mình nhất định mình phải tốt lại với họ còn phải tốt nhiều hơn nữa ý chứu, còn ai có ý định xấu hãm hại mình thì để họ thực hiện đi để họ gánh vác hậu quả mà họ đã gieo cho mình, đừng chửi thề cũng đừng tức giận làm chi, cuộc sống vốn dĩ muôn màu mỗi người một nghiệp một cách suy nghĩ khác nhau nên để thuận theo tự nhiên mà sống bạn ạ.

Gửi bình luận

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.