Mùng một đặc biệt


Mùng một đầu tháng là ngày rất linh thiêng đối với người Việt Nam chúng ta. Tôi là người làm công ăn lương thôi nhưng cũng không muốn sáng mùng một mà đã bị ăn mắng, chửi rui, nó sẽ khiến tôi xui cả tháng không may mắn chút nào cả. Số phận mỗi người sung sướng hạnh phúc đều do nghiệp báo của mình đưa tới, tôi biết mình bị như này là do nghiệp báo của mình đã làm trong quá khứ đời trước và quá khứ đời này nên tôi cũng không quá buồn phiền. Điều tôi cảm thấy ức chế là tôi rất hay bị người khác vu oan, vu khống, hay thừa cơ hội để đánh gục tôi. Nói tới đây nhiều người sẽ nghĩ tôi chắc là mọt người hiền lành ngu ngốc lắm nên mới hay bị người đời bắt nạt như vậy, thực ra cũng không hẳn là tôi như vậy mà tôi không muốn ganh đua tranh giành hơn thua với ai nên tôi nhận phần thua thiệt về mình. Ừ thì ai vu khống cho tôi được thì cứ làm, điều tiếng thị phi cũng nhiều rồi, có người còn cho rằng tôi sống sang chảnh như này là vì tôi làm thêm nghề tay trái ( gái) cái nghề mà đi ăn mày tôi cũng không thèm làm tới huống hồ tôi có thể tứ mình làm ra nhiều tiền bằng chính sức lao động và trí óc của mình. Nhưng tôi cũng không vì thế mà quá buồn bởi miêng thiên hạ thì vô cùng độc địa, ai nói cứ nói họ không thể giúp tôi có cuộc sống tốt hơn được vậy nên tôi không quan tâm nhiều lắm chỉ là hơi phiền muộn tý. Quay lại chuyện tôi bị chửi vào sáng mùng một, tôi ngủ dậy đang rất vui vẻ tâm trạng cũng tốt, cầm vào điện thoại để xem giờ thì thấy có tin nhắn từ bạn trai nhắn tôi rất vui vì sáng ra thấy anh nhắn tin, tôi chưa kịp cười thì đã uất ngẹn trong cổ họng rồi. Bạn trai tôi chửi tôi là con chó và cho tôi xem hình ảnh cuộc nói chuyện của hai người phụ nữ, tôi nhận ra đó là ai, tôi nhận ra mình bị gài bẫy thực ra tôi cũng chỉ nói nên nhận định của mình về một người nhưng có lẽ anh bạn trai của tôi vốn được tung hô là người tử tế với vợ con, có trách nhiệm với gia đình khi nghe một phụ nữ nhận xét về mình như vậy không khỏi hóa giận mà chửi tôi như một người xa lạ. Đây không phải lần đầu tôi chịu sự nhục mạ này, nhưng tôi hiểu bản chất của sự việc, tôi không phải là người quan trọng đối với anh ấy nên anh ấy cũng không trân trọng từng phút bên tôi vậy nên khi chửi cũng coi tôi như người dưng. Nếu bạn là tôi bạn sẽ cảm thấy như nào khi bị chính người mình yêu nhục mạ như vậy. Cuộc nói chuyện của hai người đàn bà ấy là một người vờ làm thân với tôi để nói những lời khích tôi cho tôi thân với họ nói với họ lời tâm sự thật nhất, còn người kia chắc ai cũng đoán ra được là vợ anh bạn trai tôi, thực ra chuyện này chị ta là người được quyền làm tất cả, còn tôi yêu anh ấy không có một quyền gì cả. Việc một người vợ làm tất cả mọi việc kể cả dùng những trò bỉ ổi nhất để đưa chồng mình về với gia đình bỏ nhân tình xưa nay đềy được người đời tung hô là cao tay là đúng, còn cô nhân tình luôn là cái gai trong mắt mọi người, nói bất kể một lời nào cũng chỉ là lời đáng trách, xấu xa. Chuyện cũng không phải hay ho gì mà kể lể nhiều nhưng thực chất tôi rất bực, bực vì bị người ta lợi dụng sự tin tưởng của mình, bực vì tôi không thể chống lại những mưu mô xảo trá của hai người đàn bà kia. Bản chất của việc nhăm nhe làm thân ngày ngày hỏi han tôi chị hai chị em rồi sau lưng liền cầm dao đâm tôi không thương tiếc là để cho anh bạn trai tôi bỏ tôi. Qua nhiều bài viết tôi cũng nói chúng tôi yêu nhau cũng bốn năm rồi, trong bốn năm nhiều lần chị vợ đã nhục mạ chửi bới nhờ người này người kia giúp đỡ phá vỡ mỗi quan hệ của chúng tôi nhưng không thể làm được gì. Thời gian trôi lâu như vậy tôi cứ nghĩ cứ để như vậy sống qua ngày có được không, tôi cũng không xin tiền của anh, tôi cũng không bắt ép anh đưa tôi đi đâu vào lúc tan giờ làm hay ngày nghỉ chủ nhật cả, tôi chấp nhận sống bên anh như một nhân tình tự mình chịu những thiệt thòi ấy, nhưng than ôi cây muốn lặng mà gió thì chẳng ngừng từ xưa tới nay có người đàn bà nào cam chịu cảnh chung chồng đâu. Điều ấy tôi tự hiểu chứ nhưng tôi đã chấp nhận tới mức thấp nhất của một mối quan hệ, anh luôn miệng nói chúng tôi yêu nhau không có vụ lợi nào hết mà chỉ có tình yêu thực sự thôi, tôi chấp nhận để người đời chửi sau lưng, để bản thân chịu thiệt vì yêu anh, tình yêu của chúng tôi đã khiến cho nhiều kẻ phải ganh tỵ, xì xào sau lưng vì thế mà hôm nay mới có câu chuyện này. Bạn bè nói tôi yêu anh chẳng được gì cả toàn phải mất nhiều hơn được, đến cả khi ốm cũng không được anh hỏi han chăm sóc, ngay cả ốm tự mình lái xe đi khám chứ anh cũng không thèm đưa đi. Chuyện này cũng không dám trách anh vì anh sợ mất hạnh phúc gia đình, chỉ cần một hành động nhỏ khiến gia đình anh lung lay chút là anh lại chút lên đầu tôi, bạn bè của tôi đều khuyên nên rời xa anh vì anh không hề có trách nhiệm với tôi không hề bảo vệ được cho tôi chăm sóc được cho tôi vậy thì ở bên để làm gì. Cuộc đời tôi trải qua nhiều nỗi đâu việc này không phải anh ấy không biết, mà anh không thể chăm sóc tôi, có trách nhiệm với tôi vì sợ mất đi gia đinh hạnh phúc kia, cũng phải thôi đàn ông ra ngoài tìm của lạ cũng vì lạ thì nếm thử chứ không bao giờ là giữ lại và trân trọng cả. Nhiều bà vợ đăng đàn nói làm gì có cô nhận tình nào ở cạnh đàn ông khi họ nghèo khó đâu khi giàu có mới bám lấy đấy chứ, thực ra nếu so với chuyện của tôi thì tôi ở cạnh anh khi anh đi chiếc xe cúp 50, hay chiếc xe cà tàn chẳng đáng giá chúng tôi vẫn hạnh phúc bên nhau nhưng giờ anh một bước lên ô tô đẹp sang trọng thì anh lại rời xa tôi. Tôi có chút giác quan thứ sáu cho tôi biết từ khi mua xe ô tô thì anh tỏ thái độ nhạt hơn với tôi, nhiều lần chủ động nói tôi rời xa anh tìm người tốt hơn đi, thực ra tôi biết mình gần một năm nay bệnh nặng tự mình lo kiếm tiền chữa bệnh những lúc đau ốm anh lại không tới chăm sóc nên bản tính khó chịu chỗi dậy khiến anh không muốn bên cạnh tôi nữa. Tôi hiểu xe đẹp thì phải có người đẹp đi cùng, những bữa tiệc không có tôi ngày một nhiều hơn, điện thoại anh bận thường xuyên cũng nhiều hơn, tin nhắn cho tôi ngày một ít đi, có lần vô tình tôi thấy một người phụ nữ khác nhắn tin tình cảm mặn nồng với anh thì anh gạt đi không dám cho tôi xem nhưng lại thanh minh. Thực ra bản thân anh không hề trân trọng nhân tình chỉ coi họ là qua đường thì làm sao họ trân trọng lại anh được, nhiều lần tôi muốn anh biết điều ấy nhưng anh lại mắng lại tôi, có lẽ tôi sinh ra là để cho anh mắng chửi nhục mạ thì phải. Thời gian tôi ở cạnh anh khóc nhiều hơn là cười vậy mà tôi vẫn chọn yêu anh phải chăng đây là mọt nửa mà tôi đã tìm thấy bao năm nay nhưng lại chẳng đúng thời điểm sao ???

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.