YÊU ĐÚNG NGƯỜI SAI THỜI ĐIỂM

Chương 1: Ký ức ùa về

Thời tiết đã chuyển sang thu, Minh Thanh đang ngồi bên cạnh cửa sổ trên chiếc bàn cà phê đã cũ nhưng vẫn tỏ ra mạnh mẽ không chịu khuất phục thời gian mà hiên ngang đứng vững trước nhiều sóng gió trong ngồi nhà này để đến giờ nó vẫn là chiếc bàn Minh Thanh quen thuộc nhất. Minh Thanh ngồi đó ngắm nhìn từng chiếc lá cây hồng trước cửa rụng xuống như thể đếm xem bao giờ mới rụng tới chiếc lá cuối cùng vậy. Nhà Minh Thanh nằm cạnh con sông Lô nổi tiếng từ cửa sổ của phòng Minh Thanh nhìn thẳng ra con sông lớn ấy, may mà đây lại là sở thích của Minh Thanh. Cũng tới lúc phải trở về với hiện tại rồi, Minh Thanh cầm chiếc lap nhỏ xinh của mình cho vào ba lô cũng không quên đem theo sạc cùng cuốn sổ tay nhỏ cô vẫn hay viết đeo lên vai rồi cứ thế bước xuống nhà.

Dưới nhà bố mẹ và em gái Minh Thanh đang nói chuyện rất vui vẻ cười nói vang cả phòng khách, Minh Thanh bước xuống cầu thang là cảm thấy hơi có chút khó chịu vì sự ồn ào ấy nó khiến cô không sao tập trung vào công việc được. Thấy Minh Thanh bước xuống đến cầu thang cuối cùng mọi người mới dừng cuộc vui lại để hỏi cô định đi đâu, kể từ khi cô nghỉ làm việc ở công ty cô chỉ ở nhà hôm nay tự nhiên lại xách ba lô đi ra ngoài nên thấy lạ.

 Trong nhà không một ai biết về lý do cô nghỉ việc ở công ty cả, vì ở công ty cô làm việc khá tốt không gây nhiều thị phi và được lòng các sếp lớn nhất là khi cô quyết định nghỉ việc phía công ty còn rất tiếc và vẫn để cho cô cơ hội quay lại làm việc với vị trí cao hơn. Đối với Minh Thanh thì công việc đó khiến cô áp lực không phải vì mất hết thời gian nghỉ của cô mà nó chiếm 12h đồng hồ một ngày của cô, khi Minh Thanh trở về nhà cũng là lúc mọi người đang chuẩn bị đi ngủ nên Minh Thanh nghĩ mình không muốn chôn vùi thanh xuân vào công việc ấy ngay cả hoàng hôn cũng chưa từng được ngắm nhìn.

Mẹ của Minh Thanh là người theo cách sống phong kiến, bà thấy con gái đi ra ngoài mặc dù tin tưởng nhưng vẫn quay ra hỏi cô:

Chuẩn bị đi đâu ?

Đi với ai ?

Đi làm gì ?

Được nghe bài ca giáo huấn trước khi ra ngoài  từ khi còn là đứa trẻ mẫu giáo nên cô cũng không mấy khó chịu lắm cũng trả lời cho có lệ:

-Con đi có tý việc lát con về, nếu muộn con không ăn cơm nhà đâu .

-Con đi gặp bạn thôi, là bạn gái không có vấn đề gì nghiêm trọng đâu mẹ, xong việc là con sẽ về ngày.

-Mẹ vẫn chưa biết con gặp bạn ở đâu mà ? mẹ Minh Thanh vẫn kiên trì nói tiếp

– Con ngồi quán cà phê Phố ở gần quảng trường, mẹ không tin lát ra đó sẽ thấy con.

Thật thà vốn là bản tính cảu Minh Thanh, cô không bao giwof giấu người thân chuyện gì cả, cô luôn nói thẳng sự thật và đó cũng là tính cách thật của con người cô.khiến cho không ít đàn ông ngại kết bạn với cô vì cô hay nói thẳng là cô không thích như thế này thế kia. Cô chẳng thể giữ được bước chân ai kia cứ muốn rời xa cô, ngày cô gặp được anh cũng là ngày chôn vùi đi tuổi trẻ của mình. Minh Thanh cuộc gặp này là không đúng nhưng cô yêu anh, cô ngày càng yêu anh ngay cả bây giờ khi cô lựa chọn rời xa anh nhưng trái tim cô vẫn hướng về người đàn ông ấy, biết không nên yêu nhưng lý trí không thắng nổi con tim, cô yêu anh hơn cả bản thân chính cô đã không cho mình con đường lui nào nữa rồi.

Hạnh phúc không phải là gặp đúng người ở đúng thời điểm mà là gặp được đúng người ta yêu đem lại những giây phút hạnh phúc nhất, đáng nhớ nhất dù của một thời thanh xuân yêu thương tới cuối đời lật dở lại từng trang ký ức vẫn có thể mỉm cười với nó. Hạnh phúc là yêu hết mình đúng thời điểm hay không không quan trọng.

Gặp đúng người sai thời điểm là BI THƯƠNG

Gặp sai người đúng thời điểm là BẤT LỰC

Gặp sai người sai thời điểm là THÊ LƯƠNG

Những giây phút Minh Thanh ở bên người đàn ông đó khiến trái tim cô run rẩy vì hạnh phúc, chỉ cần gặp được người đó những thứ khác với cô không còn quan trọng, cô cười nói bên anh ta, lúc nào cô cũng có một cảm giác bất an có lẽ là vì cô sợ phải xa anh. Khi ngập chìm trong nỗi cô đơn cô chỉ muốn đên bên anh ở cạnh anh vậy là cô sẽ hết cô đơn, cô sợ cô đơn khi anh không còn bên cô nưa. Tất cả những cảm giác ấy đang bao chùm lấy Minh Thanh nó khiến cô ngộp thở, sợ hãi, bực bội, chán nản, nhưng bối cảnh rất quan trọng, khi mà bạn gặp đúng người nhưng sai thời điểm. Hạnh phúc viên mãn thực sự đó là lúc gặp được đúng người đúng thời điểm mới cho bạn cảm giác an toàn.

HẾT CHƯƠNG 1

CÓ NỖI BUỒN NÀO ĐO ĐƯỢC KHÔNG ?


Dù anh biết nỗi nhớ sẽ theo anh từng ngày thiếu em, nhưng thời gian sẽ nói hết với em rằng anh yêu em nhường nào.

***

Nỗi nhớ là sự khởi đầu cho một loại tình cảm, thích là cung bậc cao hơn làm bước đệm tiến đến yêu thương và đau khổ là kết thúc của nó.

***

Chỉ có yêu mới biết đau và chỉ khi đau mới thấy mình yêu thật lòng.

***

Nhớ một người là dấu hiệu của một tình yêu và nó nhắc nhở bạn rằng bạn đang rất yêu người ấy.

***

Trống vắng không có nghĩa là cô đơn, mà là khoảng trống dành cho nỗi nhớ một người.

……..@@@……..

Nỗi nhớ là trong tất cả thời gian trống đều dành để nhớ về một người, đọc lại những tin nhắn, xem lại những bức hình ngắm thật lâu mà chỉ muốn ôm thật chặt chúng và trông chờ một phép màu xảy ra.

>>>><<<<

Có những nỗi nhớ dù đi suốt cuộc đời cũng không thể quên được.

………@@@………

Có khi nào bạn hiểu được cảm giác:

NHỚ MỘT NGƯỜI

THẬT SỰ RẤT NHỚ !

NHỚ NHIỀU LẮM ĐẾN PHÁT ĐIÊN

NHƯNG CHỈ BIẾT DỪNG Ở NỖI NHỚ KHÔNG ?

@@@

Yêu xa là khi nhớ cũng chỉ biết ngắm nhìn ảnh của nhau.

Yêu xa là khi gió đông về lấy gấu bông ôm giả làm người yêu.

Yêu xa là khi tình đã tan vỡ nhưng vẫn cố ghép lại những kí ức đẹp.

* * *

Tập buông tay một người thật khó giống như ép bản thân nhảy xuống vực sâu.

 * * *

Cảm giác chua xót nhất không phải là ghen ……………

………………..Mà là KHÔNG CÓ QUYỀN được ghen……………

   @  @   @

Nhớ ai đó ? Hãy gọi

Muốn gặp ai đó ? Hãy mời

Muốn được hiểu ? Hãy giải thích

Muốn hỏi ? Hãy hỏi

Không thích cái gì ? Hãy nói

Thích cái gì ? Hãy khẳng định

Trang Moon

Nếu em biết


Thực ra em đã rất nhớ anh

phai làm sao

Thời gian bốn năm trôi đi thật nhanh anh nhỉ, lần cuối cùng em hẹn anh đi uống nước anh đã nhận lời.

  • Tết năm nay anh có ra bắc ăn tết không ?
  • Anh có, sao vậy ?
  • Mình gặp nhau được không anh ?

Minh vẫn còn rất yêu anh, nhưng một phần mặc cảm thân phận một phần vì anh đã có người hứa hôn rồi nên cô e dè không biết có nên gặp anh hay không. Khi Minh hỏi anh về lần gặp tiếp theo được không anh lập tức trả lời cô:

  • Ok em, hj

Nghe xong câu trả lời Minh có phần hơi hối hận vì cô không muốn chen ngang vào nữa, trước kia cô là bạn gái anh nhưng giờ cô lại trở thành kẻ thứ ba nên cô chần chừ mãi.

Mọi việc cứ cuốn hai người vào bận rộn của mỗi người rồi cũng đến ngày hai người gặp nhau.

  • Anh đi chưa, đến quán ngồi gọi em nha.
  • Ok em

Đợi mãi Minh không thấy anh gọi điện nên lấy điện thoại ra bấm gọi vào số điện thoại quen thuộc hỏi xem anh ngồi đâu.

  • Alo, anh à, anh đang ngồi đâu rồi.
  • Anh chưa đi được, có các bác tới chơi đợi anh tý nhé.

Ban đầu Minh tin tưởng vào những lời anh nói nhiều lắm, anh nói gì Minh cũng tin là thật, nhưng tới hôm nay Minh thật sự không còn tin nữa nhưng Minh vẫn đợi anh vẫn cố an ủi bản thân biết đâu anh sẽ thay đổi sau ngày hôm nay.

Cuộc sống vốn không êm đềm như Minh nghĩ, anh đã lấy vợ từ lâu nhưng dấu cô để cô vẫn qua lại với anh mãi tới một năm nay cô nghi ngờ nhưng chỉ nghĩ là sắp cưới thôi chứ không nghĩ là thật rồi.

Anh đã đi được ra ngoài và gọi cho Minh:

  • Alo, em đang đâu rồi ?
  • Em đang ngồi ở quán Cà phê Buồn đây rồi, anh ra tới chưa ?
  • Ok em , anh tới luôn đây

Khi gặp cô anh không nói gì nhiều chỉ cười, một lúc sau anh nói:

  • Thực sự gặp em anh hồi hộp quá, một năm nay mình mới lại gặp nhau.
  • Em cũng rất vui khi gặp anh.

Cả hai lâu ngày không gặp nhau có chút ngượng ngùng nhưng rồi cũng dần nói chuyện vui vẻ lại được như trước rồi. Trong suy nghĩ của Minh anh vẫn có điều gì đó dấu cô không muốn để cô biết, cô bắt đầu đặt những câu hỏi cho anh.

  • Anh ra đây lâu chưa, sao không gặp em sớm
  • Anh ra từ hôm 28 tết nhưng ở nhà bác

Cô thấy nghi nghi, nếu như đúng là anh yêu cô và như lời anh nói là hồi hộp gặp cô thì chắc chắn ngay khi xuống sân bay anh đã tìm gặp cô rồi đằng này lại để Minh hẹn gặp anh mới gặp, cô đã đoán ra được điều gì đó.

ngc6b0e1bb9di-yc3aau-cc5a9.png

  • Ra từ 28 tết mà không them gặp em, hôm 29 tết đi chợ tết mà không đi cùng em ?
  • Anh mệt không đi đâu mấy, đi cùng ông anh đi mua quất xong về

Trong lời nói của anh có gì đó sai sai nhưng cô không gặng hỏi nữa mà giữ lại trong lòng điều ấy.

  • Vâng em cũng bận dọn dẹp nhà cửa.

Hai người nói chuyện một lúc uống hết ly cà phê sữa đá thì cô đề nghị đi dạo.

  • Mình đi dạo một chút được không anh
  • Uh mình đi một lúc

Anh có điều gì đó mà cô thấy như hồi gặp lần đầu tiên, xa xa mà gần gần không giống một đôi yêu nhau chút nào.

Hai người đi vào một công viên với lễ hộ đèn đêm, cô vốn thích những chỗ ồn ào nên đề nghị vào đó, đi được một đoạn anh nói:

  • Nhất định anh sẽ cưới được em !
  • Em sợ gia đình nhà anh không chấp nhận em đâu
  • Sao không chấp nhận chứ, em xinh như vậy cơ mà

Đối với cô nhan sắc bên ngoài của cô khá bình dị, không hề trang điểm  mà chỉ tô chút son môi lên cho có chút thần thái mà thôi, từ lâu cô đã bỏ đi bộ mặt nạ khó chịu rồi nên để mặt mộc mang đi khắp nơi. Nên khi anh khen cô xinh cô có chút không tự tin lắm, nhưng cũng tán thành và mỉm cười nắm tay anh bước đi.

  • Em chưa từng nghĩ sẽ yêu ai đó lâu đến vậy nhưng hôm nay em đã yêu anh được bốn năm sắp bước sang năm thứ năm rồi.
  • Bọn mình trải qua nhiều chuyện mà vẫn bên nhau nhỉ. Anh tiếp lời

Thực ra khúc mắc trong lòng cô chưa có lời giải, bấy lâu nay cô cần anh cho cô một cái hẹn chính xác nhưng anh thì lại không hiểu hay vờ như không hiểu mà chỉ im lặng để thanh xuân của cô cứ thế trôi đi .

Ngày cô mới yêu anh cô hồn nhiên trong sáng 26 tuổi cũng là lớn nhưng vẫn còn trẻ còn nhiều hoài bão chưa làm được và hơn hết 26 tuổi cái tuổi chưa đủ ngấm nỗi đua cuộc đời. Rồi cứ thế 4 năm trôi qua cô yêu và chờ đợi anh sẽ về cưới cô như một chuyện cổ tích, cô cứ nghĩ hạnh phúc sẽ đến với cô.

Hạnh phúc bỗng nhiên tan biến Minh cả ngày ngẩn ngơ không chịu ăn cũng không chịu ngủ, đang cười tự dưng lại ôm mặt khóc. Tin anh lấy vợ như tiếng sét ngang tai khiến cô không còn giữ được bình tĩnh nữa đã quên đi thực tại mình là ai mất rồi. Ngồi đọc lại những tin nhắn mấy năm nay hai người nói với nhau Minh thật không ngờ mình đã đặt quá nhiều niềm tin vào tình yêu này để giờ đây khi không còn anh nữa cô không biết nói chuyện với ai, không biết ra phố đi đến chỗ nào vì mọi con phố, những quán cà phê vẫn còn những kỉ niệm với anh. Minh đã nghĩ tới việc chuyển đi một nơi khác, nơi không có những kỉ niệm về anh, một nơi mới mà không ai biết được cô đã phải trải qua những gì trong quá khứ như vậy sẽ khiến cô sống dễ chịu hơn.

Minh đã từng nói với những người bạn trước đây cô quen rằng: “ Tôi thích những người có thể cười khi gặp rắc rối” Đó là lời nói mạnh mẽ của một con người luôn luôn biết tự đứng lên sau những vấp ngã vậy mà khi điều ấy áp dụng vào cô, cô thấy mình vô dụng quá, cô không thể đứng dậy và bước tiếp được nữa ít nhất là một năm nay, cô sống như kẻ mất hồn.

Không thể trách anh được, dẫu sao anh cũng có thời gian từng yêu cô chân thành sau đó mới giả dối thôi. Cô cứ tự mình an ủi bằng suy nghĩ ấy mong trái tim sẽ bớt đau hơn, cô sợ mình tiếp nhận tình cảm từ một người khác sẽ lại khiến trái tim cô đau khổ hơn thôi, cứ để chuyện gì đến rồi sẽ đến.

Lẽ ra điều Minh phải nhận ra là không nên để người cũ có cơ hội quay về hiện tại.

Trang Moon

Quẩn quanh với những nỗi nhớ


Tôi cứ sống trong hoài niệm và nuối tiếc quá khứ

Sống hoài niệm nó như một căn bệnh đã ăn sâu vào trong máu của tôi, mỗi ngày một chút một chút cứ thế ngấm vào trong tôi tự khi nào.

                                                             *       *       *

Đó là một ngày cuối tuần, ngoài kia là những tiếng nói cười vui vẻ của các phòng trọ bên cạnh, họ rủ nhau đi chơi, họ cùng nhau về quê hay cùng nhau trò chuyện cười đùa, còn tôi ngồi trong bốn bức tường khép mình lại như con ốc để sống. Tôi không biết mình đã trở nên như vậy từ khi nào, chỉ biết rằng đã từ rất lâu tôi không đi đâu chơi vào những ngày nghỉ cuối tuần cả. 

A001_C003_01018U

Tôi nhớ những ngày chỉ cần nói đi đến chợ chơi, hay đi đến Bát Tràng, hay ra nhà sách là có người tình nguyện đưa tôi đi vì tôi họ sẵn sàng đạp xe 5 cây số lúc 10h đêm để đến nấu bát cháo loãng cho tôi ăn, hết sốt lại dắt xe đi về. Tôi nhớ bóng lưng người ấy vào mỗi chiều thứ bảy đạp xe đưa tôi lên cầu Thăng Long chỉ để hóng gió mát, tôi nhớ nụ cười của người ấy khiến tôi thấy buồn cười vì nếu anh mà đứng lẫn trong bóng tối tôi chỉ có thể nhận ra anh bằng hàm răng trắng tinh của anh mà thôi. 

Mỗi lần kết thúc một cuộc tình tôi lại nhớ tới người ấy vì tôi nhận ra chỉ có duy nhất một người vì tôi mà làm những điều ấy. Lúc còn sinh viên không có tiền đi chơi nhưng có vé xe buýt anh trọ gần trường nhưng vì muốn đi cùng tôi mà làm vé xe buýt để cùng tôi lang thang trên những chuyến xe buýt chiều vô vị. Tôi nhớ bóng lưng gầy gầy đưa tôi đi khắp phố phường Hà Nội chỉ để thỏa mãn thú vui của tôi. 

Ngày ấy phải xa anh là một sự lựa chọn bắt buộc, đến khi anh nói anh chuẩn bị lấy vợ, tôi nghe trong tim mình có tiếng vụn vỡ: “một trái tim còn yêu anh nhiều lắm, nhưng em chỉ giữ lại cho riêng mình thôi”. 

Hồi mới lấy vợ anh vẫn giữ liên lạc với tôi, được khoảng hơn năm thì anh chỉ im lặng nếu có lên facebook cũng chỉ đăng ảnh gia đình, tôi mỉm cười mà trong lòng thấy đau nhói nhưng tôi phải chúc mừng cho hạnh phúc của họ chứ rồi tôi lặng yên sống khép kín, không giao lưu nhiều với ai cả. 

Có người khuyên tôi lấy chồng đi thôi, tôi chỉ cười vì không thể nói rằng người tôi yêu đi lấy vợ mất rồi.

                                                                  @     @      @

Sau ngày đó, tôi dần quên đi bóng hình anh và tiếp tục sống , cô bạn thân thấy tôi mãi không chịu yêu ai thì giới thiệu cho tôi một anh bạn cũng chưa yêu ai, tôi đồng ý nhưng không chịu gặp, nó bảo cứ nhắn tin đi thấy hợp thì yêu không thì làm bạn. Vậy là tôi cứ nhắn tin nói chuyện với anh bạn đó được chừng 3 tháng thì chúng tôi chuyển sang yêu nhau, anh xác định lấy tôi nhưng vì không muốn ba mẹ phải lo cho nên đi làm xa để có tiền về cưới tôi. 

cưới

Những tưởng cuộc đời mình sẽ có một kết thúc với một gia đình nhỏ hạnh phúc viên mãn. Cuộc đời đâu ai biết được chữ ngờ, mẹ anh biết chuyện hai đứa nên đã không đồng ý và cho người quấy phá, tôi thì không hay biết chuyện, lại tin người nên anh giân tôi không giải thích gì cả bỏ đi biệt xứ luôn không nói với tôi lời nào. 

Sau bao cuộc tình tan vỡ tôi quay lại với cô đơn, chỉ có mình tôi với những nỗi nhớ về hai người đàn ông đi qua cuộc đời tôi. 

Giờ hay tin người cũ đã có một gia đình yên ấm tôi mừng cho họ bởi biết đâu lấy tôi họ lại không thể có một gia đình yên ấm như vậy được. Lời hứa nhất định phải lấy em đã theo gió mùa xuân mà bay đi mất rồi.

Trang Moon

Giữa ngã ba đường là do anh chọn


Khi em đưa ra cho anh một lựa chọn khó khăn như vậy anh sẽ làm gì ?!

Giữa ngã ba đường là do anh chọn, em nói vậy thôi nhưng mong anh sẽ chọn đi về phía em. Một cuộc tình dù đúng dù sai thì người chịu thiệt vẫn là phụ nữ, em không sợ thiệt em chỉ sợ anh sẽ lạnh lùng mà bỏ rơi em để tiến về lựa chọn kia, là phụ nữ ai cũng ích kỷ muốn giữ cho riêng mình.

Từ hai người lạ mà giờ ta trở thành thân quen, yêu thương nhau không thể rời, tới mức giờ đây cả hai cùng nhau ốm một lúc, cùng nhau nhớ tới đối phương mà bất giác cùng nhắn in cho bên kia, cùng gọi điện. Đến độ yêu thương không thể tách rời, hiểu nhau trong từng ánh mắt, từng hành động, biết được đối phương sẽ làm gì. Nhưng sao vẫn có một khoảng cách không thể ở gần bên nhau được anh à, có lẽ người ta gọi là tình tay ba, khi mà anh hay em vẫn trong một mối quan hệ khác nữa.

Sâu trong anh em biết, một tình yêu thật sự nhưng vướng một rào cản, mà anh lại không thể từ bỏ.

Em tự hỏi em là ai trong cuộc đời này ?

Trang moon

Sau những cuộc tình tan vỡ


Sau những mối tình tan vỡ có ai là không lưu giữ lại trong tim mình một bóng hình nào đó, là ai đó cao cao gầy gầy in bóng trong sân trường ngày ấy, là nụ cười hạnh phúc mà trong sáng, là những cái nhìn e ấp không dám nói ra. Những kỷ niệm ấy vương vấn trong trí nhớ, dù cố quên đi nhưng chẳng thể. Những lời nói như mũi dao găm vòa tim đối phương, những giọt nước trên má cô gái, bóng lưng chàng trai lạnh lùng quay bước đi, họ đã quyết định kết thúc mối tình không đích đến này. Phải mất một thời gian dài cả hai mới có thể quên đi cuộc sống đã từng là gì của nhau, hang ngày cô vẫn đi làm, vẫn gặp gỡ bạn bè, nhưng sâu trong trái tim người con gái là những nỗi đau triền miên ngày này qua tháng khác chỉ mong nguôi ngoai đi. Một góc trong trái tim cô gái đã chết dần từ lúc nào không hay, cô dần xa lánh những chàng trai muốn tán tỉnh cô, cô sợ trái tim mình sẽ đau một lần nữa, cô sợ cái cảm giác một mình phải tự mạnh mẽ đứng dậy.

hình

Với mỗi một người thời gian để quên đi một người cũ là khác nhau, có người chỉ cần vài tháng là quên có thể tìm một người mới thay thế, nhưng có những người đến vài năm hay cả cuộc đời cũng không thể quên được người cũ, phải chăng họ quá nặng tình đó là tình yêu của họ đặt quá nhiều ở nơi người cũ, họ sống quá nhiều cho người cũ nên khi kết thúc họ shock, họ không sao đứng dậy được nữa. Hoặc người cũ đã làm rất nhiều thứ cho bạn khiến bạn hạnh phúc, bạn nể phục, hay bạn trân trọng,  những điều đó cũng là nguyên nhân khiến bạn khó mà quên được người cũ.

Bạn đã bao giờ chứng kiến người bạn yêu mặc áo chú rể cầm hoa tặng một cô dâu mà cô dâu đó lại không phải là bạn không ? Tôi chưa bao giờ tưởng tượng cảnh mình sẽ như thế nào khi chứng kiến cảnh đó, có thể tôi không kìm được cảm xúc trong lòng mà bật khóc tiến đến tát chú rể, hoạc lặng lẽ bỏ đi như một kẻ thua cuộc. Ai mà biết được khi ấy tình yêu sẽ khiến ta làm những điều không thể gì.

nỗi sợ

Dù qua bao đau thương kiên cường như loài hoa đá, dù cho bề ngoài là một người mạnh mẽ, miệng luôn mỉm cười thì cũng có lúc cũng cần có một bờ vai để dựa vào, trái tim dù có căng đến đâu thì cũng cần có lúc trùng xuống để lắng nghe điều con tim muốn nói. Sau mỗi lần tan vỡ lại có thêm một vết thương được tích lũy trong tâm hồn và con người ta dường như cũng sẽ trưởng thành hơn sau những vấp ngã ấy. Dù đau khổ cỡ nào thì vẫn phải tiếp tục sống, vẫn phải tiếp tục làm việc và phải chịu trách nhiệm về cuộc đời của chính mình.

Câu nói : “ Không ai chịu trách nhiệm với mình ngoài bản thân mình cả ”. Nó thực sự rất đúng, tự bạn phải chịu trách nhiệm về những hành vi của bạn, bạn làm gì ngay lúc đó thì sau bạn nhận được như thế. Hãy yêu thương chính mình, ngay cả khi bạn đang yêu thương người khác, bạn có yêu thương chính mình thì người khác mới yêu thương bạn.

Hoài Thu

Con nhớ


Nhớ làm sao đôi bàn tay sạn rám
Siết vào lòng truyền hơi ấm canh thâu
Cuộc đời này con sẽ chẳng quên được
Dáng mẹ xanh xao cho con màu hạnh phúc
Đêm phương xa con trở mình thao thức
Ước mình về miền ký ức năm nao
Ôm chặt cha tình cao quý lớn lao
Siết chặt mẹ nghĩa dạt dào rộng lớn.
St: Hoài Thu

Câu chuyện cuộc đời


Tôi vẫn là tôi, vẫn công việc mà tôi chán ghét nhất,, cuộc sống vẫn phải diễn ra như nó vốn dĩ như vậy, tôi không đủ can đảm để từ bỏ bất kể cái gì hoàn toàn để tận tâm vào một thứ. Đó tất cả chỉ vì một chữ “ Sợ”, tôi sợ bỏ công việc chán ghét để theo đuổi ước mơ của mình là điều bấy lâu nay tôi vẫn mơ ước. Nhưng mỗi công việc lại có một ý nghiã riêng của nó dù cho nó không phải là công việc lí tưởng và đáng tự hào.

hoa

Ai rồi cũng phải trưởng thành, khi còn là một đứa trẻ tôi chỉ mong ước mình lớn thật nhanh để đi làm và kiếm thật nhiều tiền mà không phải xin tiền bố mẹ nữa. Nhưng giờ đây khi đã trưởng thành là một người sống độc lập về kinh tế tôi lại muốn được một lần trở về với tuổi thơ, được ngồi trên ghế nhà trường, và mỗi mùa phượng vĩ nở là một mùa thi tới  tất bật với bài vở và những cuộc thi. Tuổi thơ với cái đầu suy nghĩ đơn giản, chỉ biết miệt mài học hành thi cử. Ngày  trước khi đi qua nhiều công ty tôi đã tôi đã tự kiêu hãnh nghĩ rằng mình sẽ không là một trong số họ vì làm công nhân là một công việc thật tầm thường và nhàm chán, đi làm  từ sáng cho tới tối mịt mới về nhà, cuộc sống như một vòng luẩn quẩn nhưng nó lại đơn giản. Và tôi một kỹ sư loại giỏi giờ lại đang vội  vã trong dòng người ấy đi tới công ty, tôi thấy thương hại chính bản thân mình, tôi không thể sống với cái nghề mình đã chọn tôi không thể bon chen đấu đá để giành khẩu phần ăn ngon về cho mình được. Tôi thấy thương nhưng người thất bại, tôi thấy tội nghiệp những người nghèo mà không thể đi lên. Nếu cuộc sống này là chốn thần tiên, ai ai cũng vô lo vô nghĩ sống an yên một đời thì có lẽ những chú cảnh sát, những cô bác sĩ sẽ thoải mái không phải lo trực ngày trực đêm, trực ngày lễ tết nữa. Nếu có thể tôi muốn mình được sống tại một căn nhà bên cạnh bờ biển, ngày ngày ngắm bình minh lên chờ hoàng hôn xuống, mỗi tối nhâm nhi tách cà phê bên cạnh là tủ sách văn học phương đông và phương tây. Nếu có thể tôi muốn thả hồn vào với gió biển đi chân trần trên cát tai nghe song vỗ bên vách đá gần đó. Nếu có thể tôi muốn được dạo bước trong vườn hoa rực rõ nhiều màu sắc từ các loại hoa hồng, để được tận hưởng mùi hương thơm ngát của hang trăm loài hoa hồng khác nhau. Nếu có tôi muốn được sống an yên làm một nhà văn sống bình dị không lo nghĩ đến chuyện cơm áo gạo tiền. Nếu có thể tôi muốn được cùng người tôi yêu nắm tay đi dạo trên bờ biển vào sáng sớm mai chờ đón bình minh lên để biết được tình yêu là thứ thuốc tốt nhất chữa lành những vết thương lâu dài.

Bước ra khỏi cổng công ty là lúc tôi trở về nhà trong cái rét buốt của mùa đồng miền bắc, trên đường về giờ chỉ còn dòng người vội vã trở về nhà sau một ngày làm việc vất vả, có người chọn cho mình cách tạo nềm vui bằng việc cùng bạn bè đi ăn đi hát có người có gia đình lại muốn trở về sum vầy bên gia đình lấy lại tinh thần cho ngày mai làm việc. Còn tôi, bước ra khỏi cửa công ty là thở dài khi nghĩ tới căn phòng lạnh lẽo cô đơn, cuộc sống từ sáng sớm cho tới tối mịt  nhìn một em bé bên đường mà trái tim như thắt lại một cảm giác cô đơn trống trải  nó khiến bước chân tôi nặng nề hơn.

Có những hôm tôi ra khỏi cổng công ty thấy trong người vui vẻ, nhẹ nhõm thì y như rằng hôm đó về nhà viết bản thảo rất tốt, miệt mài viết mà không thấy mệt đến khuya tôi vẫn muốn viết ra những dòng suy nghĩ của mình. Nhưng có những hôm tôi chán ghét mọi thứ, mệt mỏi về đến nhà tôi lăn lên giường nằm ngủ thiếp đi đến sáng hôm sau tỉnh dậy mới cảm thấy người khoẻ mạnh và tinh thần lại đi lên.

Đến khi tôi có một suy nghĩ điên rồ thế này bạn ạ. Hàng ngày tôi đi làm cố gắng kiếm thật nhiều tiền để trang trải cuộc sống của mình, và thời gian rảnh tôi miệt mải viết những chuyện xảy ra xung quanh cuộc sống của tôi, ban đầu tôi thấy nó thật khó khăn vì vốn từ vựng và cách hành văn của tôi còn kém nhiều nhưng giờ đây tôi viết nhiều nên tôi nhân ra viết lách cũng là cách để tôi giảm bớt stress và mang lại cuộc sống mới cho tôi. Việc tôi viết lách tôi chưa hề  để ai đó biết  được vì giọng văn còn non trẻ còn yếu ớt, các câu truyện của tôi còn sơ sài lủng củng tôi sợ sự chê bai của mọi người khiến tôi nhụt chí, khiến tôi không dám bước tiếp trên con đường này. Thật là nực cười khi tôi ở một mình và có chút men vào là tôi viết sung lắm, trong đầu tôi có quá nhiều thứ để tôi có thể viết ra được, nhưng tôi lại sợ không dám dung cái chất kích thích đó để tác động vào trí não mình. Tôi yêu bản thân mình vậy nên tôi nghĩ không nên lạm dụng chất kích thích như vậy và tôi cũng yêu bản thân mình vì thể chất tôi là người ốm yếu bên cạnh tôi lúc nào cũng có thuốc bổ, bạn bè true tôi sống không có thuốc không chịu được, nhưng kỳ thực không có thuốc bổ tôi lại chẳng thể làm được hai việc cùng lúc như vầy.

Đôi lúc tôi thấy mình là kẻ vô dụng quá, tại sao lại cứ phụ thuộc vào thuốc vào những thứ bên ngoài như vậy, tôi thấy mình như kẻ tàn phế mọi thứ sao tôi thấy khó khăn quá. Tôi không dám quyết đoán làm việc lớn, tôi sợ, sợ thất bại nên tôi vẫn không thể thành công là như vậy. Một kẻ muốn thành công nhưng lại sợ thất bại thì không bao giờ thành công được cả, kẻ đó sẽ bị xã hội cho là kẻ hèn có phải không bạn.

Những câu chuyện cuộc đời


Tôi vẫn là tôi, vẫn công việc mà tôi chán ghét nhất,, cuộc sống vẫn phải diễn ra như nó vốn dĩ như vậy, tôi không đủ can đảm để từ bỏ bất kể cái gì hoàn toàn để tận tâm vào một thứ. Đó tất cả chỉ vì một chữ “ Sợ”, tôi sợ bỏ công việc chán ghét để theo đuổi ước mơ của mình là điều bấy lâu nay tôi vẫn mơ ước. Nhưng mỗi công việc lại có một ý nghiã riêng của nó dù cho nó không phải là công việc lí tưởng và đáng tự hào.

imagesAi rồi cũng phải trưởng thành, khi còn là một đứa trẻ tôi chỉ mong ước mình lớn thật nhanh để đi làm và kiếm thật nhiều tiền mà không phải xin tiền bố mẹ nữa. Nhưng giờ đây khi đã trưởng thành là một người sống độc lập về kinh tế tôi lại muốn được một lần trở về với tuổi thơ, được ngồi trên ghế nhà trường, và mỗi mùa phượng vĩ nở là một mùa thi tới tất bật với bài vở và những cuộc thi. Tuổi thơ với cái đầu suy nghĩ đơn giản, chỉ biết miệt mài học hành thi cử. Ngày trước khi đi qua nhiều công ty tôi đã tôi đã tự kiêu hãnh nghĩ rằng mình sẽ không là một trong số họ vì làm công nhân là một công việc thật tầm thường và nhàm chán, đi làm từ sáng cho tới tối mịt mới về nhà, cuộc sống như một vòng luẩn quẩn nhưng nó lại đơn giản. Và tôi một kỹ sư loại giỏi giờ lại đang vội vã trong dòng người ấy đi tới công ty, tôi thấy thương hại chính bản thân mình, tôi không thể sống với cái nghề mình đã chọn tôi không thể bon chen đấu đá để giành khẩu phần ăn ngon về cho mình được. Tôi thấy thương nhưng người thất bại, tôi thấy tội nghiệp những người nghèo mà không thể đi lên. Nếu cuộc sống này là chốn thần tiên, ai ai cũng vô lo vô nghĩ sống an yên một đời thì có lẽ những chú cảnh sát, những cô bác sĩ sẽ thoải mái không phải lo trực ngày trực đêm, trực ngày lễ tết nữa. Nếu có thể tôi muốn mình được sống tại một căn nhà bên cạnh bờ biển, ngày ngày ngắm bình minh lên chờ hoàng hôn xuống, mỗi tối nhâm nhi tách cà phê bên cạnh là tủ sách văn học phương đông và phương tây. Nếu có thể tôi muốn thả hồn vào với gió biển đi chân trần trên cát tai nghe song vỗ bên vách đá gần đó. Nếu có thể tôi muốn được dạo bước trong vườn hoa rực rõ nhiều màu sắc từ các loại hoa hồng, để được tận hưởng mùi hương thơm ngát của hang trăm loài hoa hồng khác nhau. Nếu có tôi muốn được sống an yên làm một nhà văn sống bình dị không lo nghĩ đến chuyện cơm áo gạo tiền. Nếu có thể tôi muốn được cùng người tôi yêu nắm tay đi dạo trên bờ biển vào sáng sớm mai chờ đón bình minh lên để biết được tình yêu là thứ thuốc tốt nhất chữa lành những vết thương lâu dài.

goodBước ra khỏi cổng công ty là lúc tôi trở về nhà trong cái rét buốt của mùa đồng miền bắc, trên đường về giờ chỉ còn dòng người vội vã trở về nhà sau một ngày làm việc vất vả, có người chọn cho mình cách tạo nềm vui bằng cùng bạn bè đi ăn đi hát có người có gia đình lại muốn trở về sum vầy bên gia đình lấy lại tinh thần cho ngày mai. Còn tôi, bước ra khỏi cửa công ty là thở dài khi nghĩ tới căn phòng lạnh lẽo cô đơn, cuộc sống từ sáng sớm cho tới tối mịt nhìn một em bé bên đường mà trái tim như thắt lại một cảm giác cô đơn trống trải về khiến bước chân tôi nặng nề hơn.

Tôi vẫn là tôi, vẫn công việc mà tôi chán ghét nhất,, cuộc sống vẫn phải diễn ra như nó vốn dĩ như vậy, tôi không đủ can đảm để từ bỏ bất kể cái gì hoàn toàn để tận tâm vào một thứ. Đó tất cả chỉ vì một chữ “ Sợ”, tôi sợ bỏ công việc chán ghét để theo đuổi ước mơ của mình là điều bấy lâu nay tôi vẫn mơ ước. Nhưng mỗi công việc lại có một ý nghiã riêng của nó dù cho nó không phải là công việc lí tưởng và đáng tự hào.

Ai rồi cũng phải trưởng thành, khi còn là một đứa trẻ tôi chỉ mong ước mình lớn thật nhanh để đi làm và kiếm thật nhiều tiền mà không phải xin tiền bố mẹ nữa. Nhưng giờ đây khi đã trưởng thành là một người sống độc lập về kinh tế tôi lại muốn được một lần trở về với tuổi thơ, được ngồi trên ghế nhà trường, và mỗi mùa phượng vĩ nở là một mùa thi tới  tất bật với bài vở và những cuộc thi. Tuổi thơ với cái đầu suy nghĩ đơn giản, chỉ biết miệt mài học hành thi cử. Ngày  trước khi đi qua nhiều công ty tôi đã tôi đã tự kiêu hãnh nghĩ rằng mình sẽ không là một trong số họ vì làm công nhân là một công việc thật tầm thường và nhàm chán, đi làm  từ sáng cho tới tối mịt mới về nhà, cuộc sống như một vòng luẩn quẩn nhưng nó lại đơn giản. Và tôi một kỹ sư loại giỏi giờ lại đang vội  vã trong dòng người ấy đi tới công ty, tôi thấy thương hại chính bản thân mình, tôi không thể sống với cái nghề mình đã chọn tôi không thể bon chen đấu đá để giành khẩu phần ăn ngon về cho mình được. Tôi thấy thương nhưng người thất bại, tôi thấy tội nghiệp những người nghèo mà không thể đi lên. Nếu cuộc sống này là chốn thần tiên, ai ai cũng vô lo vô nghĩ sống an yên một đời thì có lẽ những chú cảnh sát, những cô bác sĩ sẽ thoải mái không phải lo trực ngày trực đêm, trực ngày lễ tết nữa. Nếu có thể tôi muốn mình được sống tại một căn nhà bên cạnh bờ biển, ngày ngày ngắm bình minh lên chờ hoàng hôn xuống, mỗi tối nhâm nhi tách cà phê bên cạnh là tủ sách văn học phương đông và phương tây. Nếu có thể tôi muốn thả hồn vào với gió biển đi chân trần trên cát tai nghe song vỗ bên vách đá gần đó. Nếu có thể tôi muốn được dạo bước trong vườn hoa rực rõ nhiều màu sắc từ các loại hoa hồng, để được tận hưởng mùi hương thơm ngát của hang trăm loài hoa hồng khác nhau. Nếu có tôi muốn được sống an yên làm một nhà văn sống bình dị không lo nghĩ đến chuyện cơm áo gạo tiền. Nếu có thể tôi muốn được cùng người tôi yêu nắm tay đi dạo trên bờ biển vào sáng sớm mai chờ đón bình minh lên để biết được tình yêu là thứ thuốc tốt nhất chữa lành những vết thương lâu dài.

Bước ra khỏi cổng công ty là lúc tôi trở về nhà trong cái rét buốt của mùa đồng miền bắc, trên đường về giờ chỉ còn dòng người vội vã trở về nhà sau một ngày làm việc vất vả, có người chọn cho mình cách tạo nềm vui bằng cùng bạn bè đi ăn đi hát có người có gia đình lại muốn trở về sum vầy bên gia đình lấy lại tinh thần cho ngày mai. Còn tôi, bước ra khỏi cửa công ty là thở dài khi nghĩ tới căn phòng lạnh lẽo cô đơn, cuộc sống từ sáng sớm cho tới tối mịt  nhìn một em bé bên đường mà trái tim như thắt lại một cảm giác cô đơn trống trải  về khiến bước chân tôi nặng nề hơn.

Trang Moon

Một ngày không có kính mắt


Một ngày không nhìn đời bằng kính

9h sáng chủ nhật tôi tỉnh dậy nhìn ánh nắng chếu vào phòng là loá mắt tôi, vậy nên tôi nhìn sang thứ khác trong phòng mọi thứ mờ mờ ảo ảo như có sương mờ bao phủ và tâm trạng của tôi hoàn toàn nhẹ nhõm.

Sau khi vệ sinh cá nhân xong tôi bắt đầu nghĩ tới việc làm đẹp dù sao lâu rồi tôi cũng quá bận rộn mà quên mất chăm sóc cho bản thân mình. Bình thường tôi cũng  thấy việc làm đẹp không cần quá khoa  trương và tốn kém nhưng hôm nay tôi lại nghĩ nếu bỗng ngày mai tôi không còn có cơ hội yê thương bản thân mình nữa, tôi sẽ rất hối hận. Nghĩ cũng rất nhanh tôi dắt xe máy ra ngoài rồi tiến đến hành trình làm đẹp và nụ cười cứ thế theo tôi đến nơi làm tóc.

Cũng phải công nhận đời sống được nâng cao nên không chỉ có mình tôi hểu được rằng phải  biết yêu thương và tự chăm sóc bản thân thật là tốt rồi mới nghĩ tới việc chăm sóc người khác. Tôi vui vẻ phóng xe tới tiệm làm tóc nhưng thật sự không có may mắn vì quá đông khách tôi tiu ngỉu bước ra khỏi tiệm uốn tóc với suy nghĩ có nên làm tóc nữa không nhỉ ? Thực ra nơi tôi ở không phải có duy nhất một tiệm uốn tóc mà có rất nhiều nữa, tôi vừa lái xe vừa suy nghĩ có nên về nhà và từ bỏ ý định làm tóc. Nhưng suy nghĩ và hành động của tôi không thống nhất với nhau tôi cứ đi và tôi tìm được một hiệu làm tóc bên đường thoạt nhìn vắng khách nên tôi quyết định vào là tóc. Thời gian ngồi làm tóc đã tiê tốn thời gian ăn trưa, thời gian ngủ và cả thời gian tôi dự tính sẽ viết được mộ cái gì ó vào một ngày chủ nhật thanh thản như vậy. Tôi đành tiêu tốn 5h đồng hồ vào việc cho là yêu bản thân, sau khi xong lại còn mỏi mất tiền rồi đau lưng vì ngồi lâu nữa tại sao phụ nữ vẫn cứ thích phung phí tiền bạc và thời gian vào những việc như vậy.

Tôi lên xe với kểu tóc mới trong lòng cũng thấy vui vẻ tự tin hơn rất nhiều, về đến nhà mới nhớ mình nhịn đói từ sáng rồi, tôi liền chạy đi mua thức ăn vậy là công cuộc giảm cân của tôi lại thất bại. Bạn trai tôi không hề chê tôi béo mà do tôi ghen tỵ với mấy bạn trẻ có thân hình mi nhon set đồ lên đến phụ nữ là tôi còn  thấy mê các bạn ấy huống chi là người khác phái.

Nấu xong bữa cơm  chiều cũng hết một ngày chủ nhật bình yên tôi lại trở về với vòng xoáy công việc của mình ngày là 12h tối về tập tành viết lách vừa là khuây khoả nỗi mong ước vừa là giúp mình rèn luyện cách viết. Cuộc sống là như vậy không phải bạn thích là được mà muốn đạt được điều bạn muốn thì bạn phải trả giá cho nó không có thành công nào mà miễn phí cả.

Trang Moon