Tự truyện


Hạnh phúc đánh rơi

 

Có hạnh phúc nào mà không phải trả giá !!!

“Im lặng là khúc tiêu mặc biệt ly”

Ánh mắt người ấy nhìn tôi sao oán trách xen lẫn yêu hận bên trong đã có lúc tôi muốn chạy đến bên người để được thỏa những ngày xa cách  nhớ thương.

Tôi quyết định rời xa người để cho mình cho người một cơ hội sống tốt hơn ở bên cạnh người tôi quá ỷ lại tôi không còn là tôi nữa.

Những ngày tăm tối trong cuộc đời tôi anh đã tới như ban phát chút tình thương cho tôi, anh để lại thương nhớ chờ đợi rồi anh lại ra đi đến hôm nay ai sẽ oán trách ai đây.